Thứ Sáu, 15 tháng 1, 2010

Sự Tích Hoa Xương Rồng





..Ngày xửa ngày xưa, cách đây lâu lắm rồi, khi ấy còn chưa có loài người, trái đất còn hoang vu lắm, thấy vậy Ngọc Hoàng bèn lấy một nắm đất nhỏ vào đó một giọt nước thần để tạo ra một chàng trai. Ngọc Hoàng dạy người đó biết săn bắn, biết làm nhà rồi đưa chàng trai xuống trần gian. Thế nhưng chàng trai chỉ biết có săn bắn mà không hề biết gì về trồng trọt nên không thể phủ màu xanh lên trái đất.
Thấy vậy Ngọc Hoàng bèn sai một tiên nữ chuyên trông coi việc đồng áng - vốn là con gái của thần mưa và thần gió - xuống trần để giúp đỡ chàng trai. Nhưng không ngờ khi xuồng trần họ lại mải mê yêu nhau nên làm Ngọc Hoàng vô cùng tức giận. Người bắt Tiên nữ kia về trời, nhưng nàng nhất quyết không rời chàng trai. Tức giận quá, Ngọc Hoàng liền vung tay, biến chang trai thành trăm nghìn hạt nhỏ, mà ngày nay nguời ta gọi là Cát. Còn cô gái cứ ôm lấy chàng trai mà nay chỉ còn là những hạt cát nhỏ mà khóc lóc, dù cho Mẹ nàng là thần Mưa hết lòng khuyên giải, mặc cho Cha nàng là thần Gió hết sức tức giận.
Nàng cứ ở đó khóc mãi khóc mãi cho đến một ngày toàn thân biến thành một thứ cây toàn thân là gai góc, như để chống cự không muốn bị bắt về trời, còn rễ thì ăn sâu vào trong lòng cát nóng bỏng như cánh tay cô gái ôm chặt lấy chàng trai không muốn rời, và nếu như vô tình bạn chạm vào thân cây sẽ thấy một dòng nhựa trắng chảy ra, như dòng nước mắt chất chứa cả ngàn năm của cô gái. Và loài cây đó được gọi là Xương Rồng.
Thần Mưa do quá buồn bã mà từ cô con gái, thế nên ở sa mạc nóng bỏng , nơi chỉ có Cát và Xương Rồng cả năm chẳng hề có một giọt mưa. Còn thần Gió dù đã ngàn năm trôi qua nhưng vẫn còn tức giận, vẫn còn muốn cướp lại con gái của mình nên thỉnh thoảng lại tạo nên những cơn bão khổng lồ cuốn tung những hạt cát nhỏ bé, thế nhưng vẫn chẳng thể nào chia rẽ được tình yêu của họ bởi vì...tình yêu thực sự sẽ chiến thắng tất cả.

TÓC NGẮN!!!

Mấy hôm nay con có cái đầu mới...ngắn cũn cỡn. Lý do mẹ đem con ra tiệm cho người ta cắt ngắn lên dù con để tóc dài và cột tóc rất đẹp là vì con không cho mẹ cột, đầu tóc lúc nào cũng lù xù, nhìn chán lắm, vả lại con hay lấy tay kéo thun cột ra, đứt bao nhiêu là tóc.
bây giờ thì mẹ thấy tiếc quá, nhìn tóc ngắn nhìn ngộ ơi là ngộ, cái mặt bỗng trở nên nhỏ xíu (hì hì), còn ba thì dứt khoát "lần sau đừng cắt ngắn nữa, ba thích con gái ra con gái, tóc dài đẹp hơn".
Mà hồi này mẹ cảm thấy hơi bực mình con lắm, sao mà cứ để...ướt quần tí...là con mới hét ầm lên là đi bô, sao thế nhỉ, ham chơi quá mới như thế(???) trước đây con đâu có như thế!
Hôm nay nhóc không ngủ trưa, bây giờ đang ngủ bù (hu hu) tối nay con sẽ thức khuya lắm (ôi, nghĩ đến đây là mẹ thấy buồn ngủ quá), rồi sáng dậy muộn, ăn sáng không đúng giờ (9giờ thì đâu còn gọi là ăn sáng nữa ha nhóc).

Thứ Năm, 14 tháng 1, 2010

Thứ Tư, 23 tháng 12, 2009

Tôm chiên dừa

Nguồn: giadinh.net.vn
Nguyên liệu:

- Tôm: 400g
- Dừa nạo: 100g
- Trứng gà: 2 quả
- Chanh tươi: 1 quả
- Gia vị, dầu ăn, đường, bột chiên.
- Nước xốt tương




Thực hiện:

Tôm chọn con tươi, to đều, bóc bỏ đầu, vỏ để chừa lại phần đuôi cho đẹp. Dùng kim nhọn khêu bỏ đường chỉ đen. Ướp tôm với nước cốt chanh, gia vị, đường để khoảng 10 phút cho ngấm.
Dừa nạo cho vào chảo đảo với lửa nhỏ cho dừa se và khô mặt. Trộn lẫn bột chiên với dừa nạo. Trứng gà đánh thật nổi.
Đổ nhiều dầu vào chảo khi dầu nóng già nhúng tôm qua trứng, lăn qua hỗn hợp bột chiên - dừa nạo sao cho dừa bám đều khắp mình tôm rồi cho vào dầu chiên nổi.
Khi tôm vàng vớt để ra giấy thấm cho hút bớt dầu tôm sẽ giòn và thơm hơn.
Tôm chiên ăn nóng chấm nước xốt tương ớt chua ngọt.

Về lại cao nguyên

...tối chủ nhật (20.12)
Cả nhà mình và ông ngoại lên xe về ĐL...chiết xe buýt đủng đỉnh xuyên qua đêm tối, thời tiết ngày càng lạnh, người ngồi trên xe thì vật vờ (buồn ngủ, mệt mỏi). Xe khá rộng và trống trải nên S được "hưởng" hai suất ghế nằm ngủ sướng luôn, nhưng dẫu sao vẫn ko tránh được vẻ mệt mỏi. Mình về đến nhà lúc 6 giờ sáng.
...sáng 21.12
Đám cưới, S xúng xính trong áo đầm mới thật dễ thương, nhóc cứ chạy tung tăng chổ này, chổ kia...cứ túi tít khen cô dâu đạp, "cho con chụp ình với cô dâu đi"
Lu lâu con gạp ông bà Nội, thế nhưng chẳng cho ông Nôi bồng ẳm nên ông buồn lắm, có khi ông lại giận lẫy...mong là ông sẽ hiểu, ở tuổi này mẹ thấy con đỏng đảnh lắm mà
...tối 22.12
Cả nha mình lại lên xe về SG, tối cao nguyên lạnh buốt, gió thổi ù ù...xe chật quá, ba nhóc "tình nguyện" nằm dưới sàn xe để con có chổ nằm duỗi chân. Được nửa chặng đường, đường xá ko tốt, nên ba cũng ko thể nằm lâu nên nhà mình phải cùng chia sẻ chổ nằm...con cũng có vẻ rất mệt mỏi, thỉnh thoảng khó chịu quá, con khóc...
...sáng 23
mình về đến TB, ba lấy xe đưa hai mẹ con cùng ông Ngoại về BH...đường xa quá...

_ S gầy, rồi ốm...(cảm lạnh)...hic...nhớ bác sĩ rùi...