Thứ Năm, 21 tháng 1, 2010

Nhà mình vốn rất là nhỏ, chật chội bởi đồ đạc, sách vở, đồ chơi của con thì giờ còn lỉnh kỉnh nào chỉ, nào len và cả giấy, vải...nên lắm lúc ba cũng la trời. Từ khi lỡ bước sa chân nghiện cái HTT chắc mẹ tốn không ít bạc (ôi, đồng lương GV suy dinh dưỡng), nghe đủ lời phàn nàn của ba (mà cứ giả lơ, giả điếc)...có hôm bực quá, mẹ ném luôn cái khung thêu ra sân là ba hết hồn (thiệt ra cũng lo lắm, lỡ ba nhóc nổi điên lên là ồn ào rùi, may thật...phù...nhưng mà cứ xen vào sở thích của người khác hoài, mẹ có cấm các thú vui của ba đâu mà) và phải cắn răng chịu đựng những trận oanh kích của nhóc nữa, con cứ thấy mẹ bày đồ ra là...nhào vô, năn nỉ cỡ nào cũng không được (hu hu)
Ở HTT nhiều sis thêu đẹp lắm, toàn cái to oành để thi Cây kim vàng nữa (ui, ước gì mẹ cũng có khả năng như thế...nhưng mẹ lại ngại ko có nhiều thời gian và "xiền" nên (hì hì...) nằm mơ thôi!
Hôm nay mẹ trốn S, ở nhà dọn dẹp lại mớ bòng bong...mua thêm ít giấy nhúng để làm hoa chưng tết chơi...mà sao chẳng vào HTT được nên để mai rãnh rỗi, mẹ con mình vừa xem vừa thực hành cũng được

đây là cái hoa vừa táy máy, còn hai lớp cánh chưa dán xong


Lúc lọi, dọn dẹp một hồi mới thấy có quá nhiều cái mẹ còn dở dang, chẳng biết phải làm sao nên tự hứa lòng là từ nay về sau, cố gắng làm cái nào thì làm một cái thui...cho dứt điểm, chứ nhìn mấy cái ...vải ố vàng hết mà...(bỏ thì thương mà vương thì tội)
Ba nhóc chẳng mấy khi để ý mấy cái tranh mẹ làm, khi nào đóng khung xong thì bảo "cũng đẹp, mẹ đem treo đi, mai mốt xây nhà mới thì có tranh để trang trí, đỡ tốn tiền mua"...nhưng lại ko thích mẹ chúi mũi làm đâu...hồi trước mẹ toàn nhờ cậu, bác của S mua chỉ, vải ở SG chứ ko bao giờ dám nhờ ba (vì tính ba con ko thích tỉ mẩn, ko thích chờ đợi, ko đủ kiên nhẫn để tìm đường đến cửa hàng...)nhưng bây giờ cũng đỡ rùi, hai tuần trước ba đi làm và mua chỉ cho mẹ...(thêu tranh hoa đào cho bà Nội?!!)còn được cô bán hàng khuyến mãi thêm một câu "anh thông cảm cho vợ anh nhé, ai mà dính vô cái này là không dứt ra được đâu" (ha ha, hi hi)...
Đây, chưa đóng khung nữa...sắp tết rồi...bé quá hén!!!Mà đâu có thời gian để làm cái to, mỗi ngày mẹ chỉ có 2, 3 tiếng để mò mẫm thôi...

Thứ Ba, 19 tháng 1, 2010

Con không khỏe.

Ngoài kia gió vẫn thổi ù ù, lạnh buốt nên ai cũng ngại, chẳng muốn ra đường.
Con vừa bị ói, hết cả hai khúc lươn mẹ đã đút cho con ăn nên giờ người mẹ cứ nghe tanh tanh mùi lươn. Lúc sáng con ăn được nửa chén cháo, thấy con ho ho muốn ói nên mẹ sợ quá chẳng dám cho ăn nữa, lấy dầu xức cho con ấm lưng ấm bụng,nhưng con vẫn... Rồi bà ngoại mần lươn, mẹ hấp chín, lấy hai khúc gỡ nạc cho con ăn...con ăn ngon quá, mẹ cũng thấy vui...10 phút sau...trời ơi, tiếc và thương con quá...bụng con có vấn đề rồi hay sao đó. Mà bữa nay mẹ chưa có lãnh được lương, hết xiền (hic), mượn ngoại ít chục mua cho con chai thuốc hỗ trợ tiêu hóa, mong là từ giờ đến chiều con không sao...Bây giờ mẹ phải đi làm rồi...

Mừng hạnh phúc!


Bức trnah này dùng để đóng khung đồng hồ, định tặng đám cước bác của S, nhưng xem ra người được nhận ko mấy "mặn" với nó nên mẹ cất vô tủ luôn... để dành, khi nào kỷ niệm ngày cưới ba mẹ, đóng khung treo cho bỏ ghét!!!

áo móc hoa nắng

Này là áo mẹ móc cho con gái đây, có xinh không??? (đặt tên như thế cho lãng mạn...hì hì)


???




Dạo này thời tiết sao mà khó hiểu thật...hiện giờ chưa đầy một tháng nữa là tết rồi, thế mà trời lại mưa, mưa dầm dề suốt cả ngày. Xem tv thì mới biết có áp thấp nhiệt đới.Hoa mai trước sân nhà chắc là ko đợi được đến tết rồi!
Sáng nay thức dậy, trời lạnh lắm, con phải mặc áo đôi áo ba nên mẹ không cho con đi qua ngoại chơi...thế mà con cứ năn nỉ mãi, rồi lại thương lượng "hết mưa mẹ cho con đi qua chơi với em boy nha!"

Thứ Hai, 18 tháng 1, 2010

Chuyện ăn uống...

Mẹ rất buồn và lo lắng về vấn đề này, con ạ...nhìn con ăn uống thấy chán quá, cứ như thế mà con chẳng lớn lên nổi. có ai biết được lòng mẹ nóng như lửa đốt...Mẹ có cần con béo ú đâu, chỉ mong con lên cân đều đều, ít cũng được. Thế mà...cả mấy tháng nay con cứ chưa chạm đích 12k trong khi mức tối thiểu cần đến là 14kg cho bé 3 tuổi.
Con lười ăn quá, đút com thì con ngậm, ăn thịt cá thì lại lừa ra, hễ bực mình quá la con thì con khóc...rồi ói...mẹ chán dễ sợ, ngày nào đến bữa hết la hét, khóc lóc rồi lại năn nỉ, đủ trò...
Ba con rất nóng tính...ba nói con ko ăn thì không cho uống sữa nữa, vậy là con khóc, cứ xin được uống sữa, nghe mà thương lắm nhưng mẹ cũng khổ tâm lắm, con có hiểu không...
Mong con ăn uống thiệt ngon!

Thứ Sáu, 15 tháng 1, 2010

Sự Tích Hoa Xương Rồng





..Ngày xửa ngày xưa, cách đây lâu lắm rồi, khi ấy còn chưa có loài người, trái đất còn hoang vu lắm, thấy vậy Ngọc Hoàng bèn lấy một nắm đất nhỏ vào đó một giọt nước thần để tạo ra một chàng trai. Ngọc Hoàng dạy người đó biết săn bắn, biết làm nhà rồi đưa chàng trai xuống trần gian. Thế nhưng chàng trai chỉ biết có săn bắn mà không hề biết gì về trồng trọt nên không thể phủ màu xanh lên trái đất.
Thấy vậy Ngọc Hoàng bèn sai một tiên nữ chuyên trông coi việc đồng áng - vốn là con gái của thần mưa và thần gió - xuống trần để giúp đỡ chàng trai. Nhưng không ngờ khi xuồng trần họ lại mải mê yêu nhau nên làm Ngọc Hoàng vô cùng tức giận. Người bắt Tiên nữ kia về trời, nhưng nàng nhất quyết không rời chàng trai. Tức giận quá, Ngọc Hoàng liền vung tay, biến chang trai thành trăm nghìn hạt nhỏ, mà ngày nay nguời ta gọi là Cát. Còn cô gái cứ ôm lấy chàng trai mà nay chỉ còn là những hạt cát nhỏ mà khóc lóc, dù cho Mẹ nàng là thần Mưa hết lòng khuyên giải, mặc cho Cha nàng là thần Gió hết sức tức giận.
Nàng cứ ở đó khóc mãi khóc mãi cho đến một ngày toàn thân biến thành một thứ cây toàn thân là gai góc, như để chống cự không muốn bị bắt về trời, còn rễ thì ăn sâu vào trong lòng cát nóng bỏng như cánh tay cô gái ôm chặt lấy chàng trai không muốn rời, và nếu như vô tình bạn chạm vào thân cây sẽ thấy một dòng nhựa trắng chảy ra, như dòng nước mắt chất chứa cả ngàn năm của cô gái. Và loài cây đó được gọi là Xương Rồng.
Thần Mưa do quá buồn bã mà từ cô con gái, thế nên ở sa mạc nóng bỏng , nơi chỉ có Cát và Xương Rồng cả năm chẳng hề có một giọt mưa. Còn thần Gió dù đã ngàn năm trôi qua nhưng vẫn còn tức giận, vẫn còn muốn cướp lại con gái của mình nên thỉnh thoảng lại tạo nên những cơn bão khổng lồ cuốn tung những hạt cát nhỏ bé, thế nhưng vẫn chẳng thể nào chia rẽ được tình yêu của họ bởi vì...tình yêu thực sự sẽ chiến thắng tất cả.