Thứ Ba, 6 tháng 4, 2010

Chạy trời không khỏi nắng.



Sáng.

Mẹ gọi con dậy...con thút thít..."con không đi học đâu"! (chẳng biết đến khi nào con ko còn lặp lại điệp khúc này)

Rồi con quay mặt đi..."con buồn mẹ lắm!" (sao dzậy, chẳng lẽ cho con đi học là ko đúng sao con?)

Mẹ cứ lay lay con và hỏi...giận hả (?)..."con giận mẹ rồi!" (đừng giận mẹ mà, tội nghiệp mẹ lắm!)

Mẹ cuốn mùng, khẽ khàng hát "dậy đi thôi là dậy đi thôi, chim hót vang khi thấy ông mặt trời", con cười (hà hà, vậy là hết giận nhé)..."mẹ kéo con ra đi mẹ...con tắt quạt nha!"

Con đánh răng, "cho răng trắng tinh"...nhưng cố trả giá, "mẹ lên trường mẹ ngồi ghế với con đi mẹ"...Mẹ thấy con hâm hấp nóng, tư tưởng tranh luận dữ lắm, ko biết cho con đi học hay nghỉ đây...và khi cầm bộ đồ đồng phục lên, con òa khóc chạy vào trong phòng...mẹ tiện tay vớ cái áo đầm của con chạy theo "vậy con mặc cái này nha" (thì con mới đi học, con sẽ buồn lo nên mẹ cố gắng bù đắp)...và mẹ quyết định CON Ở NHÀ

"Hôm nay con ko khỏe, con sẽ ở nhà, nhưng ngày mai con phải đến trường nhé!" con dạ rõ to, nhưng mẹ thừa sức hiểu rằng ngày mai con cũng sẽ như hôm nay, sẽ khóc...

Con à, chẳng phải mẹ không thương con, cho con đi học là cho con tập tễnh bước vào cuộc sống mới, cho con làm quen nhiều vùng trời mới chứ ko chỉ có riêng hai mẹ con mình. Con đi học, mẹ ở nhà cũng ko làm được gì, cứ thờ thẫn, cảm giác trống vắng, mẹ mở máy lên...chú Thành Lộc đang ê a "nhìn xem cô tấm ngoan hiền bước ra từ quả thị..." làm mẹ vơi đi phần nào cảm giác thiếu vắng con. Rồi mỗi ngày đón con, mẹ con mình cùng nhau trò chuyện, ngắm phố phường, mua quà bánh...con nhé...đi học vui lắm...con sẽ được chơi với các cô và các bạn.

Mẹ chẳng hiểu vì sao con sốt...vì con ko sổ mũi, cũng chẳng ho, thế là mẹ đoán con bị viêm họng...chiều cứ ra bs D, xem thử con bị bệnh gì nhé...rồi con sẽ lại đi học ngoan nào!!!


* Bất chợt thấy lời nhắn của mẹ Na ở entry trước (uh, vì lâu nay cũng hiếm khi có một ai đó nhắn trong cái góc nhỏ của mình)...chợt thấy đồng cảm, được sẻ chia. Cám ơn mẹ bạn Na nhiều nhé!

Thứ Bảy, 3 tháng 4, 2010

Sunny lại thử đi học!

Lần này mẹ hoàn toàn không có dự tính trước vì hôm tháng 3, mẹ có hỏi một trường gần nhà nhưng người ta hẹn tháng 6 mới nhận, vì thế mà mẹ lại tiếp tục cho con ở nhà với ông bà ngoại...tình cờ hôm qua gạp cô hạnh, cô ý động viên và rủ rê đến trường con cô ý đang học. Sáng sớm, sau khi thông qua ý kiến của ba, hai mẹ con đến trường xin học. Gọi là xin cho sang chứ thực chất là "ép" người ta cho mình học (cách đây 1 năm, mẹ đã xin trước cả tháng, chuẩn bị rất chu đáo cho việc con đi học)...

Con đến trường, vui tươi phấn khởi, các cô rủ con vào lớp, con hăng hái đi liền trong khi mẹ còn đang "xin xỏ" ông quản lý. Rồi mẹ nghe con khóc ầm lên..."mẹ đâu rồi...!, con gào lên thảm thiết...chạy ra ngoài, ôm mẹ khóc..."con không đi học đi, cho con về đi mẹ". Cô bế con quay trở vào lớp, con giãy nảy, khóc thật to, mẹ quay mặt đi thẳng, trong lòng xốn xang thật khó tả.

Vừa chạy về đến nhà, mẹ chợt nhớ rằng chưa hề nói tên con và cho số dt liên lạc của mẹ...nhưng rồi mẹ cũng xin được số của cô giáo, cô nói con đã hết khóc, ăn sáng rồi và rất dẻo miệng (từ 7h đến 8h30 mà cô đã nhận xét khá đúng về con)

Vì ông quản lý nói ngày đầu đi học mẹ có thể đón con sớm...học nửa ngày thôi. 11h30 ba mẹ hăm hở đón con...trên đường đi ba cứ hỏi "có khi nào S ko chịu về ko"...làm sao có chuyện đó xảy ra nhỉ?!!! Ấy thế mà S ko về thật, ko phải con ko chịu về mà cô nói con đang ngủ, kêu dậy thì tội quá...

Chiều. mẹ đến đón con. Mẹ thấy con đang ngồi cho cô chải tóc, thấy mẹ...mặt con đỏ lên, chực khóc...nhưng cô giáo xoa dịu...ừ...thì mẹ biết con tủi thân lắm. Con thơm cô rồi tạm biệt.

Khi mẹ làm thủ tục và đóng tiền, cô HT kể rằng con đã nói với các cô rằng "cô ơi, cô đừng đánh con nha, cô đánh mấy đứa kia đi, đừng đánh con" (mẹ chẳng thích thế đâu nha, sao lại gọi bạn là ...)...con hát, cô bảo con mà đi học sớm cô sẽ cho vào đội văn nghệ...cô khen nhiều...nhưng mẹ lo...vì trước đây con học ở chổ Má Vân...ai cũng khen nhưng rồi con bệnh quá chừng, phải nghỉ học...mẹ lo con không khỏe!

Ngày đầu tiên đi học, con có nhiều quà, nào là mẹ chở đi Lotteria, cậu Bi cho sách tô màu, dì Ti cho balô cá heo...sướng quá! Ai hỏi con cũng bảo đi học vui, mai đi nữa...mọi người đều thấy phấn khởi!

Tối. Con thút thít, "con ko đi học đđâu, mẹ cho con đi làm chổ trường của mẹ, có mấy anh mấy chị, con ko đi học trường của bạn đâu". Và thế là con cứ lăn qua, lăn lại, mếu máo, thủ thỉ, mẹ cũng chỉ có thể trấn an con, đôi lúc giả lơ như ko hiểu, mẹ biết trong lòng con lo lắng lắm. Con ạ, rồi con sẽ thích đến trường thôi.

Bây giờ con đã ba tuổi rồi, đã lớn ...phải đi học thì mới ngoan...đi học rồi sau này mới làm bác sĩ như con hay nói đó, con làm bs để chữa bệnh cho tất cả mọi người mà...Cố lên con nhé...(mẹ cũng lo lắng lắm này!!!).

Thứ Năm, 1 tháng 4, 2010

Cá tháng tư

Chiều nay mẹ có nói với con rằng...ăn nhanh, ăn giỏi thì mẹ chở S đi chơi! Vì sao, vì mẹ tự nhủ khi nào nhận được quà sinh nhật từ công đoàn (hiện kim_100k), mẹ sẽ cho S đi Loteria hoặc KFC...vì S chưa bao giờ đi đến đó, vì tính đến thời điểm này mẹ cũng chỉ đến nơi đó được hai lần...

Chẳng phải mẹ nghèo đến nổi không thể đưa con đến những nơi như thế...dù đồng lương gv cho đến giờ phút này hãy còn ít ỏi so với tốc độ vùn vụt như tầu siêu tốc của thời giá...chẳng qua là trong suy nghĩ của mẹ, bây giờ con mới đủ tuổi để thưởng thức những món ăn như thế...và bất cứ sự kiện gì diễn ra trong cuộc đời con cũng đều có lý do của nó, đi ăn gà rán cũng thế...đi ăn gà rán vì mẹ có quà sinh nhật (sáng nay vừa nhận được_muộn đúng 1 tháng tròn)

...nhưng rồi chúng ta có đi được đâu, vì con lại ko ngoan, mẹ buồn...giận...nên cho qua luôn, vậy là S cũng bị lừa như bao người trong ngày Thế giới nói dối...

Thứ Sáu, 26 tháng 3, 2010




Mẹ tự hứa với lòng là ko may, thêu, móc mách gì nữa để dồn sức cho kỳ thi sắp tới, ấy thế mà ngày nào cũng làm vài đường xxx, dường như có một sự điều khiển nào đó...cứ mở máy lên là vào HTT, đan móc...(mấy hôm nay HTT ko truy cập được, trong lòng cứ buồn buồn,,,)
mẹ vừa móc xong cho con cái áo mùa hè mát mẻ, mong ước của mẹ là làm thật nhiều thứ cho con, nhưng mẹ ko giỏi, ko khéo nên có sao nhận như thế nha, mẹ muốn cái áo có tay lắm nhưng mừ hổng biết làm cách nào, hơn nữa...lần này cương quyết ko đụng vào kim chỉ nữa, thi xong đã...ui...kiểu này chắc trượt vỏ chuối quá!!!
còn đây, bức tranh tặng người bạn thân xưa kia, cô T sắp sinh em bé...mà có lẽ giờ này đã sinh rồi, ko thấy cô ấy ol...thêu tốc hành mà cũng mất 1 tuần...

Thứ Sáu, 12 tháng 3, 2010

...

Trước khi hứa với con một đều gì đó, mẹ luôn luôn cân nhắc vì...phải thực hiện được thì mẹ mới hứa, vì mẹ sợ con thất vọng, và khi con lớn, con cũng sẽ luôn giữ đúng những gì con đã hứa với mẹ...
Hôm qua mẹ đi về muộn, ngày hôm qua thật là khó để đón được chuyến xe buýt mẹ thường đi...và thầy giáo cũng cho ra về muộn quá...con đã rất trông ngóng ba mẹ. Ngoại nói cứ nghe tiếng xe là con chạy ra cửa, rướn cổ xem...rồi nói, "ko phải mẹ, thôi vô nấu cơm tiếp" (nấu cơm cho gấu và búp bê ăn đấy)...rồi lại có tiếng xe ở trước cửa, con chạy ra "ba Quý về rồi"..."ko phải ba, cậu về..."
...con nằm trên ghế bố, úp mặt, chổng mông kêu "mẹ ơi mẹ, mẹ đừng bỏ con đi nữa, mẹ ơi mẹ..." ông Ngoại hỏi "làm gì đó, đóng kịch hả?" thì con ngưng lại, cười hì hì...
Mẹ xin lỗi con nhé, chắc là con rất nhớ mẹ!

Sáng nay mẹ hứa là ở nhà phục vụ con, mẹ con mình cùng đi nhà sách, đặt bánh sinh nhật và làm một vòng quanh siêu thị...mẹ mua một vài thứ trang trí và lên danh sách các món ăn...bữa sau mẹ bật mí hén!

Cho đến bây giờ, mẹ vẫn nhớ như in cái cảm giác sung sướng khi nhìn thấy con, nhớ mãi cái ánh mắt tròn xoe con nhìn mẹ lúc mới chào đời...khi mẹ ôm con trong lòng, mẹ thấy như mình có cả thế giới...khi mẹ mắm tay con, mẹ cám ơn cuộc đời đã ban cho mẹ một người bạn...khi cõng con trên lưng, mẹ thật hạnh phúc vì mình sẽ luôn là điểm tựa, nâng đỡ cuộc đời con...

Nhớ lắm những lúc con ôm chầm lấy mẹ "con yêu mẹ quá", tiếc nuối vẫy tay chào mẹ vì "nếu mẹ ko đi làm đúng giờ, thầy HT sẽ đánh mẹ đau lắm...mẹ đi làm kiếm tiền mua sữa cho con...", "thương mẹ để trong tim nè"...

Chủ Nhật, 7 tháng 3, 2010

Quốc tế phụ nữ!!!






Ngày mai, ngày của một nửa thế giới, ngày của phe tóc dài...
Chúc mừng con, chúc mừng phụ nữ chúng ta sẽ luôn vui tươi và hạnh phúc, chúc cho mọi ngày đều là ngày 8/3...

Thứ Sáu, 5 tháng 3, 2010

...cầu mong...

Chiều thứ tư, nghỉ làm, mẹ nấu cơm canh rồi đi cùng ông ngoại lên bv thăm cô nhỏ...Khác với hình dung của mẹ, ông N có vẻ lạc quan nhưng bà N thì lặng lẽ và ít nói, bà chỉ nằm, im lặng và lắng nghe...Cô nhỏ đang nằm ở phòng "hồi sức sơ sinh", một ngày chỉ được thăm hai lần, đi từng người một và phải mặc trang phục theo yêu cầu của bv vì nơi đó vô trùng. Lúc bà N vào thăm rồi trở ra, bà khóc...điều đó cũng thật dễ hiểu vì cô nhỏ là tất cả hạnh phúc của bà bấy lâu nay, kể từ khi mang thai và sinh ra cô nhỏ...và thật đau dớn khi người mẹ ấy nhìn thấy con mình nằm bất động, phải thở cùng với sự hỗ trợ của máy móc. Mẹ nói với cô nhỏ rằng "em phải thật sự cố gắng thật nhiều, giờ đây, tất cả mọi người đều trông và sự nổ lực của chính em đấy..." có lạ ko nhỉ, cô nhỏ chỉ là một đứa bé sơ sinh 16 ngày tuồi, đứa nhỏ ấy có hiểu gì ko...Mẹ thật sự ko cầm được nước mắt. Cô nhỏ của con, theo đúng vai vế là em của mẹ, nhưng cô ấy đáng tuổi là con của mẹ, mẹ đặt mình vào tình cảnh của người mẹ...rất đau xót con à!!!
Làn da của cô nhỏ vẫn trắng hồng như lúc mới sinh...xung quanh toàn là các loại dây, ống, máy móc...thở đều...mắt nhắm nghiền...thỉnh thoảng cô cựa quậy, nhăn mặt ...(ba nói rằng đó là điều tốt vì cô nhỏ có phản ứng, tức là có tiến triển...)
Lúc mới vào bv trong SG này, cô nhỏ bị suy hô hấp nghiêm trọng nhưng bệnh viện ko còn máy hỗ trợ, vì thế mà nhiều người đã được huy động để thay phiên nhau bóp "bong bóng" truyền ôxy...ba nói rằng, suốt 3 giờ ngồi đấy, nhìn cô nhỏ, nhìn những bệnh nhi sơ sinh xung quanh, ba thấy thật vô lý khi mà cầu mong con trai hay con gái...chỉ cầu cho những đứa trẻ sinh ra đều lành lặn và khỏe mạnh là hạnh phúc nhất đời.
Đên giờ này, bs thông báo rằng vấn đề hô hấp của cô nhỏ đã ổn, sắp tới cô nhỏ có thể thở thường mà ko cần máy. Nhưng kết quả chụp CT não ko tốt lắm, chưa thể kết luận và còn theo dõi thêm.
Giờ đây chúng ta đều trông cậy vào tài năng và sự tận tình của báo sĩ...mong có một phép màu...