Thứ Năm, 6 tháng 1, 2011

Song Ngư (19/2 - 20/3)_ Cung của 2 mẹ con


Hôm nay thì mẹ Sunny đã khỏe hơn...chiều nay em sẽ quay lại BV kiểm tra theo lịch hẹn của bác sĩ, em cám ơn các anh chị em đã vào thăm nhà, quan tâm và chia sẻ. Chúc tất cả mọi người SỨC KHỎE, HẠNH PHÚC VÀ BÌNH AN TRONG NĂM MỚI...!

(Copy tai Blog của anh VHLT)

Năm 2011 với bạn có hai giai đoạn quan trọng. 3 tháng đầu năm đòi hỏi bạn phải có tài ăn nói mau lẹ, chú ý cao và thân mật hơn trong những cuộc trò chuyện với mọi người. Những tháng cuối năm thì sẽ trôi qua trong bình yên và hài hoà hơn, nhưng lại đem đến cho bạn sự mạnh mẽ, bản năng chiến đấu tuyệt vời hơn cũng như chỉ ra các chiến lược tốt nhất bạn có thể thực hiện.

Trong công việc, sự thân thiện là tài sản tuyệt vời nhất của bạn trong lĩnh vực chuyên môn. Các giao dịch thương mại cũng tốt hơn. Mọi thứ sẽ còn cân bằng hơn nữa nếu bạn trở nên mềm dẻo hơn trong mọi tình huống. Mùa thu là thời gian thích hợp để bạn nghiên cứu một công việc hay vấn đề nào đó.

Năm 2011 sẽ hiện thực hoá ước mơ về một tình yêu lý tưởng của bạn. Bạn là người thiếu kiên nhẫn, nhưng có lẽ bạn nên trân trọng những nhu cầu và sự độc lập của người yêu trong 3 tháng đầu năm. Tuy nhiên có thể bạn sẽ có một chút sợ hãi về sự chia cắt mà bạn từng trải qua trong quá khứ. Đấy chưa phải là thời điểm để bạn cố gắng thay đổi mọi thứ một cách triệt để. Còn với những bạn đang độc thân thì những cuộc gặp gỡ bất ngờ và kỳ lạ, đem lại nhiều điều thú vị đang chờ đợi bạn đấy.

Ngay từ đầu năm, tài chính đã là vấn đề bạn quan tâm nhất. Bạn không quan tâm nhiều đến cách chi tiêu, nhưng vẫn nghĩ khá nhiều về tương lai và những gì đòi hỏi phải có vấn đề tài chính tốt đẹp. Hãy cân nhắc hai lần trước khi đưa ra lời chấp nhận một yêu cầu nào đó. Thời gian là đồng minh của bạn, thế nên đừng hấp tấp!

Năm nay, bạn sẵn sàng xây dựng một cuộc sống hoàn toàn mới và để lại quá khứ ở đằng sau. Bạn cảm thấy mình cần phải bước nhanh hơn vào những tháng cuối năm. Nhưng hãy nghĩ thật kĩ trước khi thay đổi bất kỳ tính cách nào. Hãy tìm kiếm và trân trọng các khoảnh khắc trong cuộc sống trước khi vội vàng đưa ra các quyết định không thể thu hồi.

Trong năm nay, sức khoẻ của bạn rất tốt. Bạn sẽ không còn phải chịu những rắc rối lien quan đến tiêu hoá bằng cách tìm kiếm sự giúp đỡ từ gia đình hay cân bằng lại cuộc sống của mình. Hãy quan tâm đến sản phẩm làm từ sữa nhiều hơn nhé!

Thứ Tư, 29 tháng 12, 2010

Giáng sinh buồn

Mẹ có biết bao nhiêu dự định vui vẻ cho Giáng sinh năm nay...vì nhiều lý do. Thứ nhất: S nay đã lớn, có nhiều hiểu biết về cuộc sống xung quanh nên con sẽ vui, sẽ hạnh phúc, sẽ nhớ...; thứ hai: cách nay 5 năm, đúng chiều tối 24.12 ba mẹ tổ chức lễ cưới...vì thế mà nhà mình cần làm gì đó thật hoành tráng.

Vậy mà Noel năm nay lại thật buồn, mẹ phải đi bệnh viện vì sai lầm của chính mình. Vì sốt suất huyết, vì chụp x quang, vì thuốc kháng sinh kéo dài...mà mẹ đã không thể giữ lại niềm vui và hạnh phúc của gia đình mình...

Mẹ chẳng dám để buồn lòng ông bà Nội Ngoại, chỉ ba và mẹ cùng nhau chịu đựng sự buồn phiền, ray rứt...việc này thật là nhẫn tâm và khủng khiếp...mẹ đã làm một việc rất tội lỗi...
Giờ thì bà ngoại cũng đã biết...và cũng chỉ im lặng, có lẽ ko nỡ lại làm mẹ khổ tâm vì cũng chẳng thể cứu vãn được

Con hỏi sao mẹ cứ bệnh hoài, sao mẹ cứ đau bụng hoài, con ngoan rồi thì mẹ phải hết đau bụng cứ...con bảo con ko bú bình nữa, không ăn cơm bằng mâm nhiều màu nữa, con để dành cho em...lời nói trẻ con vô tình như cứa vào tim mẹ...
Sao Noel năm nay lại có chuyện buồn như thế...không có niềm vui, chỉ có nước mắt...mẹ xin lỗi!!!

Chủ Nhật, 12 tháng 12, 2010

Thư gởi Ông già Noel

Kính thưa ông già Noel!
Mẹ kể với con rằng, vào ngày 24.12 hằng năm, ông già Noel mặc áo đỏ sẽ cưỡi xe tuần lộc, vác một túi quà to ơi là to...ông sẽ đi khắp nơi nơi, đến bất cứ nơi nào có những đứa bé ngoan đang sinh sống để phát quà. Mẹ bảo nếu con ngoan, biết nghe lời ba mẹ thì ông cũng sẽ phát quà cho con vào cái đêm đó, có đúng ko ông?
Nhưng làm sao ông biết con và tất cả trẻ em trên thế giới này có ngoan hay ko? Mẹ nói rằng những vì sao sáng lấp lánh trên trời kia sẽ đưa đến cho ông những gương mặt ngoan ngoãn, làn gió se se lạnh của tiết trời lập đông sẽ thủ thỉ cho ông những câu chuyện đáng yêu, và ông sẽ biết hết mọi thứ trên đời...có đúng thế ko ông?
Mẹ nói là vì con chưa biết viết, nên mẹ sẽ thay con viết thư cho ông...kể cho ông nghe về những "chiến công" của con, để ông biết rõ là con ngoan đến chừng nào...và xin ông một món quà trong đêm giáng sinh. Con chưa hiểu giáng sinh là gì, nhưng con rất vui vì có Noel, có cây thông và có quà. Con hứa với ba mẹ là con sẽ ngoan, lúc nào cũng ngoan, ông đừng quên ghé thăm nhà con ông nhé!
Con đi học rất giỏi, không còn khóc đòi mẹ vào buổi sáng nữa. Thứ hai, thứ ba mẹ đi làm sớm thì ba sẽ đưa con đi học, các ngày con lại mẹ nghỉ làm thì con được đi với mẹ. Thứ sáu tuần nào con cũng được cô giáo phát phiếu bé ngoan nữa đó (trên tường nhà con đã có mười ba bông hoa xinh rồi nhé). Con học rất ngoan nè, rất hay phát biểu, cô nói với mẹ là con đọc thơ rất giỏi, rất thuộc. Con ko giành ghế, ko giành đồ chơi với bạn vì như thế là xấu lắm.
Con là chị lớn, con cũng ko giành đồ chơi với em Boy dù nhiều lúc con cũng thích món đồ chơi ấy lắm. Con cũng biết tự giác chào hỏi người lớn khi có người đến thăm nhà hay ba mẹ đưa con đi chơi. Hôm qua con đến nhà bà Cố đó ông, ai con cũng chào, ai con cũng thưa dù nhà bà Cố có quá chừng ông bà, dì cậu...dạ thưa mệt xỉu luôn!
Lúc này con còn biết giúp mẹ lau nhà (mẹ lau trước rồi con cầm cây lau sau, lau những chổ mà con thích), con giúp mẹ rửa rau nữa_ mẹ cho con một cái ghế bé, con đứng lên cao gần bằng mẹ, mở nước và vớt rau cho vào rổ.
Con còn biết giúp mẹ xếp quần áo rồi cho vào tủ nhỏ của con (thực ra là xếp được quần thôi, còn áo thì chưa xếp được ông ạ). Chơi xong con sẽ dọn đồ chơi vào rổ, nếu ko đến tối con chuột nó sẽ tha mất hết cho coi...
Như thế ông có thấy con ngoan chưa ông, con sẽ cố gắng ngoan thật ngoan để ba mẹ thương con, ông Noel cũng thương con thật nhiều!
Mẹ bào nơi ông ở quanh năm giá lạnh...như thế sẽ hay bị cảm, ho sổ mũi lắm. Tối ông đi ngủ nhớ mang vớ và mặc thêm áo, không được đạp mền nha, coi chừng bệnh thì sẽ bị bác sĩ chích đó. Con chúc ông nhiều sức khỏe, nhiều niềm vui ông nhé. Tạm biệt ông và hẹn gặp ông vào đêm 24.12!
Con là bé ngoan, con tên là Sunny!!!
À, con thích được tặng đồ chơi lắm đó ông!!!

Thứ Ba, 23 tháng 11, 2010

Hết cơn bĩ cực...

Hồi này Sunny hay bệnh quá, hết sổ mũi rồi ho...mà mấy bệnh này cũng thường vì thể trạng con vốn ốm yếu, ngủ mà bị nóng tí là con thức dậy, nhăn nhó...nên lúc nào cũng quạt...ko quạt thì máy lạnh...suốt đêm. Có lúc mẹ quyết tâm kiên cử cho con, nhưng vì cái sự bực bội, khó chịu...hay cằn nhằn của con, mà thấy con ko ngủ được mẹ cũng ko đành lòng.
Con đi bác sĩ hoài...đến bác sĩ còn chán chê khi nhìn thấy mặt con...ui bác sĩ của con đã giàu lắm rùi nhen!
Con than đau miệng, con ăn ko ngon, mẹ thì cứ nghĩ là con bị nhiệt trong miệng, rồi sẽ qua thôi...con chẳng ăn được nhiều, mỗi lần ăn uống với con như cực hình, nước mắt ngắn dài...nước cam đối với con giờ đây là kẻ thù...mẹ nghi ngờ...kiểm tra tay chân của con, ko rõ lắm nhưng mẹ cũng lờ mờ hiểu rằng con bị TAY CHÂN MIỆNG. Chỉ cần nghĩ đến 3 chữ ấy là rợn cả người...ba mẹ đưa con ra bác sĩ để xác minh. Bs xác nhận! Trong lòng mẹ lo lắng lắm...nhìn những chấm đỏ li ti trên đầu gối của con, bs nói biểu hiện bệnh ko điển hình...ko có thuốc, về nhà tự chăm sóc và theo dõi...nếu có sốt và giật mình thì đưa đi bệnh viện...Ôi đầu óc mẹ quay cuồng...vì mẹ đã từng có biết con của đồng nghiệp bị biến chứng, mẹ đã từng nghe gần nhà mình có đứa bé trạc tuổi con mắc bệnh này mà ko qua khỏi...Đọc trên mạng...những trẻ có biểu hiện ko điển hình dễ bị biến chứng...mẹ gọi điện cho ba mà cứ khóc...vì sợ...
Con ko sốt...mỗi giờ trôi quá với mẹ thật nặng nề, mẹ chỉ mong thời gian trôi vù qua cho hết 7 ngày...để bệnh tự khỏi...cứ mỗi lúc con ngủ là mẹ lại nhìn chăm chăm, sờ tay sờ trán...
Thật may là con ko sốt. Hai mẹ con suốt ngày đóng cửa ngồi trong nhà, chẳng dám đi đâu..ko dám qua ngoại vì sợ con lấy cho em Boy của dì Ti...chuyện ăn uống của con thật khổ... mẹ cũng khổ mà con cũng khổ. Mẹ biết con đau lắm, nhưng ko ăn cũng ko được, ko ăn uống lấy sức đâu mà chống chọi lại căn bệnh này...vừa thương vừa giận, vừa dụ ngọt vừa la mắng...mẹ cứ làm đủ cách để mong nhét cho con vài muỗng cháo, vài muỗng sữa...tất cả mọi việc mẹ đều dẹp qua một bên.
Con vừa khỏi, miệng đỡ đau thì em Boy cũng có triệu chứng y như con... bong bóng nước đầy chân...dì Ti cũng hốt hoảng vì em lại sốt đi sốt lại...diều mà mẹ lo lắng nhất cũng đến...vì hôm con bắt đầu than đau miệng, mẹ để con chơi, ăn uống ở nhà ngoại để đi tham gia một tiết mục văn nghệ 20-11...vô chung kết của trường. mà có ham gì đâu, vì trách nhiệm...mọi người cũng tập lâu rồi, một mình mẹ bỏ ngang cũng sẽ làm ảnh hưởng đến mọi người, mà mẹ cũng chưa phát hiện được bệnh của con(con còn thấy mẹ trên TV...con cứ đòi ngoại cho con vô TV với mẹ)
Tự nhiên mà mẹ hối hận quá...cầu mong cho em Boy ko sao...chứ ko là mẹ ân hận lắm...chỉ vì chủ quan, ko phát hiện kịp thời bệnh của con...làm em bệnh thì..
Có lẽ trời thương...em cũng qua nhanh, hai chị em giờ lại có thể vui đùa cùng nhau. Con đã đi học trở lại...ăn ngon, ngủ yên...
Mẹ bệnh, cảm sốt...con cứ theo mẹ hỏi "mẹ đã đỡ chưa, mẹ bệnh là con buồn lắm!"_ con gái mẹ dẻo miệng quá!!! (nhưng phải chú thích rằng...mẹ bảo "mẹ bệnh nên tối ngủ ko ôm con được, mẹ sợ lây bệnh cho con"; vì thế mà con mong mẹ hết bệnh để "hết bệnh rồi mẹ ngủ mẹ ôm con gái nha")

Tối. Ba hỏi con: Ba với mẹ, con thương ai nhiều hơn?
Con trả lời: Con thương ba mẹ bằng nhau. Nếu thương ba nhiều hơn thì mẹ buồn, thương mẹ nhiều hơn thì ba buồn nên con thương bằng nhau. Ba chịu không!?

Thứ Năm, 11 tháng 11, 2010

Làm mới nhà mình...! (1)



Hai mẹ con đi mua vải về may drap trải giường, tiêu chí là hình ảnh vui nhộn, màu sắc tươi sáng...và chộp ngay mẫu này...một gia đình heo!!!
Lần đầu tiên may, thấy cũng ổn, thế là đỡ tốn được một khoảng nếu mua từ sêu thị, tuần sau nghỉ làm mẹ sẽ may thêm gối...và đang suy nghĩ ko biết may mền chần bông có được ko...to như thế làm sao may được nhỉ???
Sunny đi học về...nhìn thấy..."con thích quá, con đưoợc ngủ giường đẹp rồi"

Thứ Tư, 27 tháng 10, 2010

Đàn gà mồ côi

...vì mẹ (bà ngoại) bảo là có lẽ nở đươc hai ba ngày rồi, người ta bán đầy chợ, nhìn thấy cưng quá...ngoại chia co mình 4 con xinh xinh...và mong manh quá!
...chẳng hiểu sao mấy con gà này rất dạn dĩ...nó nhìn thấy mình là cứ đi theo, mình phơi đồ nó cũng cứ lấn quấn dưới chân...mình giơ tay nó lại nhảy phóc lên mà chẳng e dè gì...
...hỏi mẹ, sao gà con mới nở mà người ta lại đem ra chợ bán(?)mẹ nói chắc là gà ấp điện, gà công nghiệp vì thấy bán nhiều lắm...hồi xưa đi học, có nghe nói rằng gà công nghiệp mở mắt, nhìn thấy ai (người chăn nuôi) đầu tiên là...đi theo vì tưởng mẹ, vậy chắc nó cũng đang nghĩ mình là mẹ nó (hic...!)
Ở nhà cũng có con gà ác (trống) mới mua về để làm "bạn" với 2 em mái ngoại cho tháng trước, nhưng nó lạ bầy, cứ lang thang một mình, bữa nay nó nhập bọn với 4 em nhỏ xinh cho đỡ cô đơn
...bọn này nhỏ xíu...trời chập choạng tối là mình lấy cái rổ, lót một ít vải cũ...nhón từng em thả vô, ủ ấm vì thương chúng ko có mẹ, chúng sẽ lạnh...
...hôm nay, mãi lo cho việc tập văn nghệ ở trường...tranh thủ chuẩn bị cơm chiều để ba S ko phải phàn nàn, để tự do "bay nhảy"...rồi trời mưa, mình quên bén mấy con gà con...Tối. Nghe tếng chíp chíp (thường là giờ ngủ của chúng mà) mình giật bắn người...xách đèn chạy ra vườn...chúng lạnh lẽo, co ro...nép dưới chậu hoa.Trong lòng hối hận dâng trào!
Mình nhen lửa...chung cứ ùa ùa vào chổ ấm nóng ấy...mưa gió lạnh lẽo...rồi ba S đem vào nhà...cắm một cái bóng đèn...ấm áp. Leo lên giường, trươc khi ngủ ba còn bảo...mai mốt bọn này lớn chắc ko thể "ăn thịt" được đâu...Mình thì lo...sợ "cúm gà" quá...nhưng chắc ko sao...
Cái tiêng chip chip của bọn nó làm mình mât ngủ...thương mấy con gà ko mẹ!