Chủ Nhật, 13 tháng 3, 2011

Nhật Bản

Trưa nào đi làm về, thay đồ xong là tót lên mạng để xem tin tức, để theo dõi tình hình ở Nhật...thấy nặng lòng biết bao. Khi xem những hình ảnh, thông tin về thiên tai, thảm họa, ít khi nào mình nghĩ đến chuyện đó là việc của người nào, của nước nào...cứ nghĩ cùng là con người với nhau...người ta phải gánh chịu những mất mát, cùng cực, sự đau đớn là chạnh lòng lắm.
Ngày xưa đi thi tiếng Anh, tới phần vấn đáp, mình bốc ngay chủ đề du lịch...GV hỏi mình thích đi du lịch ở đâu, mình tra lời ngay: Nhật Bản...hổng biết sao nó nằm ngay miện...hay tại Japan dễ đọc hổng biết...Hồi nhỏ cũng ghiền Đô rê mon dữ lắm, giờ trong tủ của thằng em còn chất đầy 2 ngăn (của thừa kế)...mình rất thích bánh rán (ăn có ngon k) và hoa anh đào...mình cũng mê mùa đông ngắm tuyết rơi...
Có lẽ vì thích Nhật bản, lại rất hâm mộ tính cách và nền giáo dục của người Nhật nên bây giờ...khi nói với hs về Nhật Bản, mình cũng nói nhiều...có khi còn giật mình vì hơi sa đà...Ngay bây giờ thì đã nhớ, mình còn chưa trả cho nhỏ bạn cuốn "Nước Nhật mua cả thế giới"
Sóng thần, động đất đã cuốn đi bao nhiêu là công sức, niềm tin, tình yêu của người ta rồi...chỉ mong cơn thịnh nộ ấy đừng rung lên nữa để người ta còn tiến lên khắc phục khó khăn, gầy dựng một cuộc sống mới...thế mà những lời cảnh báo lại động đất, sóng thần, rò rỉ phóng xạ cứ làm thót cả tim...sao mà thê lương quá...cầu mong, cầu mong cho bình an sẽ đến với người Nhật, bình an sẽ đến với thế giới này!

Thứ Tư, 2 tháng 3, 2011

Chuẩn bị...

Hôm trước tết, mẹ chuẩn bị một giỏ hoa chưng tết...tràn ngập sắc xuân nhé...


Còn đây là mẹ chuẩn bị cho Sunny tặng Ngoại, cô giáo nhân dịp 8.3 sắp đến...
Ôi, làm cái nào cũng đau buốt cả tay




Và chuẩn bị quà mừng SN con gái cưng nữa nè...cuối tuần này nhờ cô bạn của mẹ đem đi SG đóng khung cho đẹp!!!

Thứ Ba, 1 tháng 3, 2011

Tuổi 30

(Ảnh st)
Hizzzzzzzz...hà...!
Sau một đêm ngủ dậy, chợt giật mình.Ừ nhỉ, hôm nay mình tròn 30 tuổi.29 năm qua sao ma trôi nhanh thế hổng biết...trước giờ hình như mình ít có cảm xúc về thời gian, tuổi tác.
Ra trường, đi làm...cũng hơn 7 năm rồi, vậy mà lúc nào mình cũng "tưởng" là mình còn nhỏ lắm...còn trẻ trung lắm. Thi thoảng cũng có ai đó hỏi...em 30 chưa? Sắp!
Sáng nay ngủ dậy, được nghe chồng chúc mừng sinh nhật_vậy là hạnh phúc rồi vì mình đã có một mái ấm, một nơi để thương yêu chứ ko phải chạy ngược chạy xuôi tìm kiếm tình yêu như một vài nhỏ bạn.Hạnh phúc phải là sự sẻ chia, một gia đình và những đứa con, trái tim của con người còn mong gì hơn thế.
Sáng nay S nhất định ko chịu chúc mừng sinh nhật mẹ vì mẹ con sinh cùng tháng, mình ko thích rườm rà, bày vẻ nên bảo là hai mẹ con làm chung...thế nên hôm nay ko phải sn S thì cũng ko phải sn mẹ..."nếu là sinh nhật thì phải có bánh kem chứ".
Giờ thì hết "hăm" rồi, chuyển qua "băm" thôi!


Nhìn cái hình này thấy mình còn trẻ chán...Cuộc đời vẫn đẹp sao, tình yêu vẫn đẹp sao...

Thứ Năm, 17 tháng 2, 2011

Mẹ lười!

Từ hôm tết đến giờ, lười nên chẳng viết gì cho con hết...cũng còn một lý do khác nữa là mấy chụp hình cho mượn rồi...
Năm nay nhà mình lại về Đắk Lắk ăn tết...ở cái chổ mà người ta bảo là "Buồn Muôn Thuở"...gió thổi ù ù, mua bao nhiêu quần áo đẹp thì cũng chỉ thấy được bộ đồ mặc ấm mà thôi.
Năm nay là năm mà mẹ chụp hình cho S ít nhất, vài tấm nhỏ mặc áo dài đi chùa hôm Mùng 1.
Về quê nội từ hôm 27 AL, quay về nhà thì đã hết Mùng 3...nên mẹ chỉ có một ít bánh trái chưng nơi bàn thờ, nhờ ông bà ngoại mua giùm trái cây cúng giao thừa...chỉ có chậu mai ba kiêng để trước nhà trước khi về quê thì vàng rực (tiếc là chẳng có máy để ghi hình lại...tiếc hùi hụi luôn)
Tết ở nhà Nội thì năm nào cũng thế...đã có 4 cái tết mẹ đã trải qua ở đây rồi_có một tết mang thai con 8 tháng ko dám đi xa (S là 3 tết)...đúng nghĩa "ăn tết"...sáng ăn, trưa ăn...ngủ dậy lại thấy ăn chiều...hình như S giống mẹ, nghe đi chơi là thích thú lắm, ấy vậy mà chợ hoa cũng ko đi được, xem bắn pháo bông cũng ko được đi. Nhà Nội cách Trung tâm thành phố có 15km thui...nhưng ông bà Nội bảo là "ở đây dân tộc chạy ghê lắm", rồi dẫn chứng vài tai nạn thảm khốc là...mọi háo hức cũng tiêu tan vì sợ!!! Tết về đó 1 tuần, chỉ có từ nhà Nội đến nhà ông Nguyên rồi về (mà nhà ông N cũng ngay TT thành phố mừ???)
S có mấy chị con O Quy ra thì vui lắm...chạy giỡn suốt ngày, chạy trong nhà chưa đã còn kéo ra sân chạy tiếp, mặc cho gió cứ thổi ù ù, lạnh buốt. Nhà ông Nội có cái sân rộng lắm, mặc sức mà chạy (sân dùng để phơi cafe khi vào mùa thu hoạch), mỗi tội mẹ cứ lo con bệnh.
...
Còn khoảng 3 tuần nữa là đến sinh nhật S, vậy là con sắp 4 tuổi, con đã lớn thêm một tí. Con thì gì cũng ngoan, gì cũng được, nhưng sao cứ mè nheo hoài làm mẹ mệt ghê...mới lớn tiếng tí thôi là đã nước mắt ngắn dài rồi. Sáng. Mẹ phải đi làm sớm, con thì ko thích ba đưa đi học, cứ bám mẹ...trường S hơi ngược đường đi làm của mẹ nên muốn đưa con đi học, cả mẹ và con đều phải dậy thật sớm, phải ra khỏi nhà trước 6 rưỡi, lúc nào cũng lo kẹt xe ở cầu xe lửa...(hic, cây cầu vừa có tai nạn kinh hoàng hôm mùng 4 tết, chấn động cả nước, giờ mỗi lần qua là mỗi lần run...ko đi ko được vì nó là đường duy nhất)...sáng sớm con mà ko mè nheo thì mẹ thật khỏe biết bao...nhưng đâu có được vậy!
S giờ lớn rùi thì bớt bớt cái khoản này cho mẹ nhờ nhá. Mẹ phải đi ngủ đây...Thương con nhiều lắm nghen!

Thứ Hai, 14 tháng 2, 2011

Gái có công...mà sao chồng vẫn phụ?!?

(Ảnh từ Internet)
Nhỏ bảo rằng...nhỏ thích lấy chồng bộ đội. Và nhỏ yêu ngay một anh sĩ quan lục quân đẹp trai, cao to và...học giỏi. Nhớ cái hôm nhỏ quăng tờ tạp chí trước mặt ta một cái phạch...chỉ vào cái anh chàng đang nhận bằng tốt nghiệp (đỗ thủ khoa hẳn hoi nhé!)mặt cứ phất lên mà làm ta ghen tị quá xá.
Ngày nhỏ cưới, ta thấy nhỏ ngời ngời niềm vui và hạnh phúc. Trong số các ông chồng bây giờ, chồng của nhỏ được con Thúy _đứa khó tính, khó chịu, đanh đá nhất đám mình chấm cho 10 điểm.
Đám tụi mình rồi cũng lần lượt có chồng, mỗi đứa một nơi...không xa, không gần...thỉnh thoảng có tập huấn, thay sách, chấm thi...thì mới có dịp ngồi lại 888 trừ nhỏ Thúy...Thỉnh thoảng có nghe than vãn...anh chồng nhỏ sắp đi học Hà Nội 2 năm để lấy cử nhân tiếng Anh, rồi sau đó lại đi nước ngoài...uh, có cực đó vì nhỏ sẽ phải một mình vò võ nuôi con chờ chồng ăn học...nhưng cứ phải động viên nhau mà cố gắng, đợi chờ một tương lai tươi sáng...
Ngày anh ra Bắc thì nhỏ phát hiện có thai đứa thứ hai (vỡ kế hoạch khi bé Linh chưa 2 tuổi_nhỏ sinh mổ mà)...nhưng cũng ráng...lúc nhỏ sinh con trai, ngồi ở bv, ta hỏi anh chồng đâu...nhỏ bảo: bận thi...chỉ về kịp lúc con...đầy tháng.
Tháng chín năm ngoái, nhỏ đi tập huấn, í ới gọi ta đến 888...gầy ốm, khô khốc...Ta bảo ta tính đứa thứ hai...nhỏ quơ tay: từ từ, hai đứa khổ lắm Qh ơi...
Đã có thâm niên chung sống những năm năm, khống quá dài nhưng cũng ko thể gọi là ngắn...có lẽ cuộc sống tất bật, cơm áo gạo tiền, vòng xoáy công danh...đã ít nhiều làm cho tình cảm vốn lãng mạn, nồng nàn trước đây vơi cạn dần...Có phải cuộc sống của một sĩ quan khá bận rộn, ở trường nhiều hơn ở nhà, rồi tiệc tùng chè chén...đã làm anh ít quan tâm hơn với cuộc sống gia đình hay là do trước giờ cái gì cũng một tay nhỏ thu vén, không xin xỏ, không than vãn nên anh cứ sống mặc nhiên như thế...? Còn nhỏ, có lẽ quá mệt mỏi với công việc (23 cây số nhân 2 cho cả đi và về), hai con lắm đau nhiều ốm, bạc tiền thiếu thốn...cộng thêm một cô em chồng quá quắt đến mức thánh cũng không nhịn được...đã bào mòn dần khả năng chịu đựng của nhỏ. Nhỏ bực bội. Càng bực hơn khi những lúc thấy chồng về nhà trong trạng thái không tỉnh táo...nhỏ trút mọi nỗi niềm lên chồng. Anh bảo: hãy cho anh một con đường để về quê.
Hôm đến nhà nhỏ Thúy, nhỏ cứ mặc hoài cái áo khoát lùng nhùng xấu xí và nóng nực...nói thế nào cũng ko cởi ra...nhỏ cười méo xẹo: lạnh mà! Bọn ta biết nhỏ ngại vì bây giờ nhỏ chỉ còn da với xương thôi!
Hôm kia, trước khi lên máy bay về Úc, T nghe tin nhỏ bị chồng "bạo hành", nó bất lực bảo bọn ta ở nhà mà giúp nhỏ qua cú sốc này...Chẳng ai tin được một người như anh mà lại có thể làm thế với nhỏ...hoảng hốt, bàng hoàng, đau đớn...và thất vọng ê chề!
Cứ gọi mãi cho nhỏ ko thôi...rất hiếm khi nhỏ bắt máy nên ta cứ nghe mãi bài hát nhạc chờ mà hôm nào anh đã cài vô máy nhỏ:
Bà Xã Tui Number One Number One Number One
Bà xã tui không bao giờ dối lừa tôi dẫu một câu
Có lúc tôi hay nặng lời vì lúc đó tâm tư rối bời
Vợ ơi thiệt là anh đây có lỗi.

Bà Xã Tui Number One Number One Number One
Bà xã tui vẫn luôn là ánh bình minh của đời tôi
Có lúc tôi như thật già, và có lúc tôi như trẻ con
Vậy mà vợ tui một lòng sắt son

Hôm nay là ngày Tình yêu, cầu mong cho phần "người" trong anh thức dậy để nói một lời xin lỗi, để gia đình bé nhỏ ấy có được sự đầm ấm, yêu thương!!!

Thứ Bảy, 15 tháng 1, 2011

Dinh dưỡng

Hồi này mẹ rầu về vấn đề dinh dưỡng của con quá, sao mà không lên cân gì hết...ui...cái đầu thì to ra còn tay chân thì cứ ốm o hoài. Nhiều người bảo con khỏe, thông minh là được...nhưng ko lên cân míếng nào thì cũng nguy lắm chứ bộ!
Mẹ nghi vấn đề tiêu hóa và hấp thu của con quá...con hay than đau bung...táo bón trầm trọng...mẹ cũng tìm hiểu nhiều cách "xử lý"...biết có kết quả gì không???
Mẹ đang xây dựng cho con một thực đơn theo hướng dẫn của bác sĩ dinh dưỡng, mong là sẽ cải thiện được tình hình của con...

Uh...tới giờ đọc truyện đêm khuya rồi, mai là chủ nhật, S được nướng một tí nhé...mai mẹ phải lên trường họp với phụ huynh, chiều họp Đoàn trường...hu hu...ngày chủ nhật yêu dấu...còn đâu! (ngày mai thế nào cũng sẽ nhận hàng tá lời trách móc của con (sao mẹ cứ bỏ con ở nhà để đi làm hoài vậy...hic). S cũng phải biết là mẹ cũng ko thích đí làm vào ngày chủ nhật đâu...chủ nhật con nghỉ học, mẹ luôn muốn dành trọn ngày này cho con! Thông cảm nhé, đi làm kiếm tiền mua sữa cho S mà (hi hi)!!!

Thứ Năm, 6 tháng 1, 2011

Song Ngư (19/2 - 20/3)_ Cung của 2 mẹ con


Hôm nay thì mẹ Sunny đã khỏe hơn...chiều nay em sẽ quay lại BV kiểm tra theo lịch hẹn của bác sĩ, em cám ơn các anh chị em đã vào thăm nhà, quan tâm và chia sẻ. Chúc tất cả mọi người SỨC KHỎE, HẠNH PHÚC VÀ BÌNH AN TRONG NĂM MỚI...!

(Copy tai Blog của anh VHLT)

Năm 2011 với bạn có hai giai đoạn quan trọng. 3 tháng đầu năm đòi hỏi bạn phải có tài ăn nói mau lẹ, chú ý cao và thân mật hơn trong những cuộc trò chuyện với mọi người. Những tháng cuối năm thì sẽ trôi qua trong bình yên và hài hoà hơn, nhưng lại đem đến cho bạn sự mạnh mẽ, bản năng chiến đấu tuyệt vời hơn cũng như chỉ ra các chiến lược tốt nhất bạn có thể thực hiện.

Trong công việc, sự thân thiện là tài sản tuyệt vời nhất của bạn trong lĩnh vực chuyên môn. Các giao dịch thương mại cũng tốt hơn. Mọi thứ sẽ còn cân bằng hơn nữa nếu bạn trở nên mềm dẻo hơn trong mọi tình huống. Mùa thu là thời gian thích hợp để bạn nghiên cứu một công việc hay vấn đề nào đó.

Năm 2011 sẽ hiện thực hoá ước mơ về một tình yêu lý tưởng của bạn. Bạn là người thiếu kiên nhẫn, nhưng có lẽ bạn nên trân trọng những nhu cầu và sự độc lập của người yêu trong 3 tháng đầu năm. Tuy nhiên có thể bạn sẽ có một chút sợ hãi về sự chia cắt mà bạn từng trải qua trong quá khứ. Đấy chưa phải là thời điểm để bạn cố gắng thay đổi mọi thứ một cách triệt để. Còn với những bạn đang độc thân thì những cuộc gặp gỡ bất ngờ và kỳ lạ, đem lại nhiều điều thú vị đang chờ đợi bạn đấy.

Ngay từ đầu năm, tài chính đã là vấn đề bạn quan tâm nhất. Bạn không quan tâm nhiều đến cách chi tiêu, nhưng vẫn nghĩ khá nhiều về tương lai và những gì đòi hỏi phải có vấn đề tài chính tốt đẹp. Hãy cân nhắc hai lần trước khi đưa ra lời chấp nhận một yêu cầu nào đó. Thời gian là đồng minh của bạn, thế nên đừng hấp tấp!

Năm nay, bạn sẵn sàng xây dựng một cuộc sống hoàn toàn mới và để lại quá khứ ở đằng sau. Bạn cảm thấy mình cần phải bước nhanh hơn vào những tháng cuối năm. Nhưng hãy nghĩ thật kĩ trước khi thay đổi bất kỳ tính cách nào. Hãy tìm kiếm và trân trọng các khoảnh khắc trong cuộc sống trước khi vội vàng đưa ra các quyết định không thể thu hồi.

Trong năm nay, sức khoẻ của bạn rất tốt. Bạn sẽ không còn phải chịu những rắc rối lien quan đến tiêu hoá bằng cách tìm kiếm sự giúp đỡ từ gia đình hay cân bằng lại cuộc sống của mình. Hãy quan tâm đến sản phẩm làm từ sữa nhiều hơn nhé!