Ghi lại qua lời kể...
1. Công ty ba S làm do một ông người Úc làm chủ, ông có vợ là người Vn và 3 đứa con xinh lắm, chẳng thấy lai người Việt tí nào_mẹ S đã gặp ổng và gia đình 2 lần rùi. Lúc ba S đi làm thì cty ở Thủ Đức, nhưng theo chủ trương thành phố thì phải di dời. Ông bán ngôi biệt thự ở Q2 và tốn thêm một khoản tiền khá lớn để đầu tư xây dựng nhà máy ở BD. Công ty cũ có khoảng 300 công nhân...công ty mới sẽ có khoảng 800 CN (mở rộng quy mô mà). .Lúc di dời cty, sẽ có rất nhiều người ko thể đi BD, Cn thì có thể tuyển mới,
Ở cty đó, có dì Chín nấu ăn, nấu ăn cho khoảng hơn 200 người thì dì nấu theo kiểu cơm gia đình, mấy người làm vp như ba S rất khoái...ba S bảo Chín nấu ăn rất ngon, chỉ có món "kiểm" của Chín là ba ăn không được...biết ý ba S nên khi nào nấu món đó thì Chín hay nấu riêng cho ba một tô canh rau...Dì Chín làm việc cho ông này hơn 10 năm rồi...và ông cũng ko phàn nàn gì...con cái của dì cũng làm việc trong cty ổng...Nhưng khi chuyển cty, ổng nói rõ là Chín ko thể tiếp tục làm việc cho ổng được, vì ổng sẽ mời người thầu bếp ăn công nghiệp...Ông gọi Chín vào nói chuyện...Ổng bảo dù rất muốn và rất thương Chín nhưng ổng ko thể để Chín nấu ăn cho cty nữa, ổng sẽ mời những người chuyên nghiệp hơn...Chín biết trước nhưng cũng buồn lắm. Ổng bảo ổng biết nhà Chín khó khăn, con Chín thì ko lo cho Chín, cuộc sống của Chín sẽ vất vả nên ông sẽ giúp cho Chín một số tiền khoảng 100tr để Chín làm gì đó trong khoảng ngày sắp tới, ko cần trả lại...Chín bảo từ hồi nào chỉ biết nấu ăn, hổng có buôn bán gì...Ổng bảo mỗi tháng ổng sẽ gởi cho Chín một số tiền bằng lương hiện tại để Chín tiêu dùng, cho đến khi nào Chín ko còn sống hoặc ổng ko còn ở VN nữa...Chín khóc quá chừng...Chín bảo Chín ko làm việc cho ổng thì Chín cũng ko nhận tiền của ổng... (mà ba S ko ngờ ổng rành gia cảnh của Chín lắm...)nói qua nói lại thế nào Chín cũng ko đồng ý nhận không tiền của ổng...cuối cùng ổng bảo...vậy nếu Chín ngại thì mỗi tuần Chín theo anh T (con trai Chín, là tài xế của ổng) xuống căn nhà nhỏ của ổng, ngay gần công ty dọn nhà cho ổng ba lần...vậy là Chín vui liền...mà ổng cũng thấy nhẹ nhõm...Ba S bảo...sao ổng làm mình khâm phục...sao ổng sống có tình vậy...
Sở dĩ biết rõ vậy là do ba S là người thông dịch giùm Chín (làm rễ VN hơn 10 năm mà chỉ biết nói "chào em", "em đẹp lắm", "bớt chút đi","bán mắc quá" "chờ một chút"...)
mỗi lần Chín xuống là ổng tranh thủ dọn sơ sơ rồi vèo vô ty ngồi...với lại dọn nhà xong là Chín có thể nghỉ ngơi thoải mái chờ chiều anh T xong việc chở về, ổng ở nhà sợ Chín ngại...
2. Gần nhà S...có một bà cụ, xem chừng còn già yếu hơn bà cố của S nữa (mà cố S đã hơn 70 rồi)...sáng 5 giờ có một anh xe ôm đến trước nhà...bấm còi một tiếng là bà lụi hụi ra...chiều 4 giờ 30 cũng anh xe ôm đó chở bà về nhà...tối 7 giờ lại thấy bà ôm bàn kéo ghế ngồi ngay đầu ngõ với mấy tờ vé số cho ngày mai xổ...bà ngồi đó tới 9 giờ hoặc khi người đi đường cũng thưa dần. Hễ mà tối nào đi ngang qua, mẹ con S cũng sáp lại ủng hộ bà tờ vé số dù mẹ S chẳng biết dò vé số như thế nào.... Nhà bà đập hết xây lại, to đẹp lắm...con bà thuê cho bà một căn phòng nhỏ...bà cũng cứ y cái lịch buôn bán như vậy...tối về phòng trọ ngủ một mình...thi thoảng mẹ S có thấy cháu ngoại bà đem cơm chiều cho bà, ngồi chơi dăm phút rồi đi...Sao bà già như thế mà ko cho đứa nào ở cùng bà...Nhà xây xong, bà lại dọn về...rồi bà yếu...không bán buôn gì nữa,mẹ thấy bà đi ra đường cùng cái ghế nhựa cao, dùng nó như cái gậy để chống bởi dáng người bà nhỏ bé, rút lại, khòm lưng (thường thì người ta hay dùng gậy có 4 chân cho người già)...Có hôm đi ngang qua thấy bà ngồi khắc khoải trước cửa nhà...buồn lắm, trong nhà vọng ra tiếng chử bới om sòm của ông con rể...lại có lần thấy bà cũng với chiếc ghế nhựa quen thuộc, trên để một túi ni lon cột chặt đi về phía bến đò...ai cũng thương, lắc đầu, chịu sao nổi...rồi bà lại về nhà bởi biết đi đâu, về đâu...lặng lẽ buồn...dạo gần đây mẹ S không nhìn thấy bà đi ra ngoài nữa...
Không hiểu nổi tình cảm của con người!?!
Thứ Hai, 9 tháng 5, 2011
man mác buồn...
Hôm nay bỗng dưng mẹ thấy buồn...ứa nước mắt...và muốn được nói chuyện...buồn không tên...Cảm giác hụt hẫng...thất vọng...
Mẹ nằm im...còn con thì vẫn vui và hát, trò chuyện với cá Nemo, búp bê...con hát...hát nhưng lời mà con tự nghĩ ra...có thể là một nhạc điệu quen quen nhưng lời là do con đặt..." Người ta nói, cá Nemo ngoan ngoan...xin chào bạn cá Nemo..."
Đang canh me ghi lời thì...nàng im...ko hát hát nữa...
Mẹ vừa tìm được một mẫu móc áo xinh lắm, lại quyết tâm móc cho con...cách đây ít hôm vừa móc vừa may và thêu cho con cái áo hồng...nhưng thất bại tràn trề luôn...
Mẹ nằm im...còn con thì vẫn vui và hát, trò chuyện với cá Nemo, búp bê...con hát...hát nhưng lời mà con tự nghĩ ra...có thể là một nhạc điệu quen quen nhưng lời là do con đặt..." Người ta nói, cá Nemo ngoan ngoan...xin chào bạn cá Nemo..."
Đang canh me ghi lời thì...nàng im...ko hát hát nữa...
Mẹ vừa tìm được một mẫu móc áo xinh lắm, lại quyết tâm móc cho con...cách đây ít hôm vừa móc vừa may và thêu cho con cái áo hồng...nhưng thất bại tràn trề luôn...
Thứ Tư, 4 tháng 5, 2011
Chế biến món ăn từ trái Vả

Vừa rồi cô Kim Liên mang đến nhà mình nhiều vả lắm, ăn chan chát, chấm với ruốc Huế thì ngon lắm, món này ba S rất mê nên lần nào lên, cố ấy cũng ko quên vài kg...
Mẹ ko phải người Huế nên mẹ chẳng biết ngoài ăn đơn giản như thế, vả còn dùng làm gì nữa nên tìm kiếm một ít thông tin, cứ up lên đây trước và sẽ thực hiện sau...Tháng 6 tới nhà mình đi Huế, nhất định sẽ học các O cách chế biến một vài món cho ba S đỡ ghiền!
Món vả trộn xúc bánh tráng: luộc vả chín cho bớt vị chát, gọt vỏ, xắt thành từng lát mỏng, trộn với tôm thịt cùng mè (vừng), tỏi, muối tiêu, rau thơm, rau răm. Nướng bánh tráng chín giòn thơm, bẻ từng miếng nhỏ thong thả xúc vả đã trộn đủ màu mè như trên, ăn rất ngon, món này có trong các nhà hàng sang trọng và trên các vỉa hè cho thiên hạ lai rai chiều tan sở.Đơn giản hơn là vả chấm ruốc, vả tươi gọt vỏ sạch, xắt lát đừng mỏng quá mà ít giòn, chấm với ruốc pha chanh, tỏi, ớt, ăn cùng cơm gạo trắng thơm nóng hổi, rất ấm bụng những khi đói lòng.
Vả nấu canh với tôm rằn: vả gọt vỏ, xắt vả thành từng lát mỏng, um tôm tiêu hành mắm muối cho thấm, thêm nước đủ dùng, nêm tý ruốc, nước sôi thả vả vào, khi vả vừa chín tới, cho lá hành, lá sung lót vào, thơm phức, ăn rất mát dạ.Vả hầm xương heo: gọt vỏ, xắt lát to bằng ngón tay cái, hầm xương trước cho mềm rồi thả vào, sôi một lúc là chín, bắc xuống cho lá hành, lá lốt vào, hấp dẫn.
Vả hầm giò heo, cách làm như hầm với xương heo vậy, đây là món ưu tiên cho phụ nữ sau khi sinh, ăn vào sẽ có nhiều sữa cho em bé bú.Ngoài ra vả còn là món ăn kèm trong rau sống, để ăn với bánh khoái, nem lụi, vả với tôm chua thịt phay, nếu ăn chay thì chấm với tương chao.
Vả còn được dùng để kho thịt heo, thịt bò nhưng hấp dẫn hơn cả là vả kho cá rô, cá nục, cá ngừ... Đặc biệt, trong các món kho này, thịt cá là phụ, còn vả mới là thực phẩm chính. Vả được cắt thành từng miếng vuông hay hình tam giác, lượng vả nhiều gấp 3 - 4 lần cá thịt. Thịt, cá ướp gia vị kho trước, khi sôi cho vả vào trộn đều rồi kho tiếp. Ăn miếng vả kho, tất cả chất bổ dưỡng của thịt cá ngấm vào trong miếng vả, thật đậm đà. Không chỉ có thế, vả còn được dùng để xào, muối, làm chua ngọt...
Thứ Bảy, 30 tháng 4, 2011
Vui!
Hôm nay là một ngày vui của mẹ...vui vì ba S đã duyệt cho mẹ mua một bức tranh dài khoảng 1m...hic...vì từ xưa đến giờ ba ko bao giờ ủng hộ việc mẹ lọ mọ (có khi con2 gây nhau...mẹ bảo nếu ba ko uống bia nữa thì mẹ cũng dẹp kim chỉ luôn)...vui vì có một bé nhiệt tình khuân giúp mẹ một bức tranh vẽ kỹ thuật số từ Sì Gòn về BH...Cả hai món ấy hiện tại mẹ cũng chưa được sờ...chỉ biết là những người vận chuyển đã cầm "hàng" trong tay rùi!
Tranh vẽ mẹ định tặng cậu Bi...vì nghe ngoại nói hồi này cậy đang buồn, nghỉ lễ nhiều như thế mà ko có show đi chơi nào, đoán già đoán non rằng ...thì...là chuyện tình củm của cậu vốn nhiều sóng gió lại ko suông sẻ...mong là cậu bỏ thì giờ tô tô vẽ vẽ cho đỡ buồn. Đó là ý định. Nay, khi sắp sờ hàng thì lại muốn giữ làm của (hí hí_mẹ xấu bụng...)
Từ sáng đến giờ mẹ bận túi bụi vì nhà có khách, ăn cũng ko thấy ngon...muốn chạy ra điểm hẹn lấy tranh quá mà ko đi được...còn bức tranh thêu nhờ bác Hà lấy rồi, chưa bao giờ mẹ mong bác Hà...thế mà gặp mẹ bác bảo quên...hực hực...
Tranh vẽ mẹ định tặng cậu Bi...vì nghe ngoại nói hồi này cậy đang buồn, nghỉ lễ nhiều như thế mà ko có show đi chơi nào, đoán già đoán non rằng ...thì...là chuyện tình củm của cậu vốn nhiều sóng gió lại ko suông sẻ...mong là cậu bỏ thì giờ tô tô vẽ vẽ cho đỡ buồn. Đó là ý định. Nay, khi sắp sờ hàng thì lại muốn giữ làm của (hí hí_mẹ xấu bụng...)
Từ sáng đến giờ mẹ bận túi bụi vì nhà có khách, ăn cũng ko thấy ngon...muốn chạy ra điểm hẹn lấy tranh quá mà ko đi được...còn bức tranh thêu nhờ bác Hà lấy rồi, chưa bao giờ mẹ mong bác Hà...thế mà gặp mẹ bác bảo quên...hực hực...
Chủ Nhật, 24 tháng 4, 2011
Mẻ bánh đầu tiên...khét lẹt...khịt khịt!
Thật ra đây ko phải là lần đầu tiên nướng bánh, mẹ vẫn nướng bánh bông lan hoa mai và trái tim cho S ăn hoài...nhưng lần đầu tiên mẹ làm Croissant...nhìn nhà chị Wi nướng ngon quá, chưa làm bao giờ...mẹ cũng mua nào men nào bột, phô mai, xuc xích...hic...
mấy hôm nay đi ngoài đường thấy người ta bán chùm ruột nhiều quá, đang suy nghĩ là ngoài mứt chùm ruột ra thì còn có thể làm gì nữa ...(hình như S chưa có khái niệm trái "chùm ruột" đâu nhỉ)...mẹ nhớ ngày xưa, toàn leo lên nóc nhà ông Hai...chua chua...ê ê...!
mấy hôm nay đi ngoài đường thấy người ta bán chùm ruột nhiều quá, đang suy nghĩ là ngoài mứt chùm ruột ra thì còn có thể làm gì nữa ...(hình như S chưa có khái niệm trái "chùm ruột" đâu nhỉ)...mẹ nhớ ngày xưa, toàn leo lên nóc nhà ông Hai...chua chua...ê ê...!
Thứ Tư, 13 tháng 4, 2011
sụt sịt...
Sáng thứ hai, như thường lệ, mẹ kêu con dậy sớm để mẹ còn kịp đưa con đến trường rồi đi làm...con cũng ngoan, ko nhõng nhẽo nhưng có vẻ oải lắm...bước thấp bước cao xuống nhà vệ sinh...chưa đi đến nơi thì...Hu hu, mẹ nhìn thấy thức ăn chiều hôm qua, chắc là S ăn ko tiêu rùi...Vậy là quyết định cho con ở nhà.
TRưa, đi làm về. NGoại nói con ăn vô ói ra, uống sữa cũng ói...nhìn con lừ đừ sốt...Mẹ chưa kịp nuốt xong muỗng cơm thứ hai thì con lại ói...lo quá! Xách xe chạy một vòng, 5 nhà thuốc mẹ đi qua đều đóng cửa nghỉ trưa...thế là mẹ xốc S lên, đem về nhà vì mẹ nhớ nhà mình còn thuốc tiêu hóa và hạ sốt. Thật may là mẹ nhớ chính xác (vì dạo gần đây trí nhớ của mẹ chắc cũng có vấn đề).
Sau khi đưa con đi bs...về đến nhà, uống thuốc được khoảng 10 phút, con lại ói tiếp...hu hu, chán quá...tối S đi ngủ với cái bụng xẹp lép vì mẹ chẳng dám ép con ăn uống gì hết, cứ nhìn con nôn thốc nôn tháo...ra luôn đằng mũi thì mẹ sợ lắm! Khuya. Con vẫn hâm hấp nóng.
Sáng thứ ba. Con ngủ dậy và bảo là :"mẹ ơi, con hết bệnh rồi, mẹ cho con ăn cháo đi". Ừ, chắc là con đói lắm! Con ngồi múc ăn hết nửa chén cháo ngon lành...sau đó thì than mệt...sữa cũng ko uống...con buồn, ko thèm chơi, cứ nằm lăn qua lộn lại!
...tối, mẹ cho con uống sữa, con cũng ăn được một tí cơm...con thèm cơm. Con hỏi "con bệnh thì mẹ thấy sao?". Mẹ bảo là mẹ buồn và rất lo lắng, nên S cố gắng ăn uống thật nhiều, mau khỏe, hết bệnh cho mẹ vui...S uống hết ly sữa rồi nói "con hết bệnh rồi, con phải hết bệnh để mẹ ko còn lo nữa nha". Ừ, sao mà cảm động quá vậy ko biết...
Thường thì S hay hỏi lắm...nếu câu hỏi thuộc dạng xác định, mẹ hay ừ, ừm...Còn nếu mẹ kêu hay hỏi con, con đều phải dạ...ko dạ là mẹ sửa liền. Ngày hôm qua nghỉ lễ, mẹ lôi mớ chỉ ra móc áo cho S (mua lâu rồi mà ko dùng, thấy cũng thiếu sót với con)...lắm lúc con hỏi, mẹ cũng ừ ừ cho nhanh. Vậy mà tối lên giường ngủ, S nói rằng..."mẹ ơi, mẹ là người lớn, mẹ được nói ừ ừ...con con là con nít, con phải nói dạ, đúng ko me?"...nghĩ lại thì thấy ko sai, nhưng thực sự là mẹ chưa đúng...chẳng biết một đứa nhỏ 4 tuổi nói vậy vô tình hay có ý...có phải con đang bắt lỗi mẹ ko đó...
TRưa, đi làm về. NGoại nói con ăn vô ói ra, uống sữa cũng ói...nhìn con lừ đừ sốt...Mẹ chưa kịp nuốt xong muỗng cơm thứ hai thì con lại ói...lo quá! Xách xe chạy một vòng, 5 nhà thuốc mẹ đi qua đều đóng cửa nghỉ trưa...thế là mẹ xốc S lên, đem về nhà vì mẹ nhớ nhà mình còn thuốc tiêu hóa và hạ sốt. Thật may là mẹ nhớ chính xác (vì dạo gần đây trí nhớ của mẹ chắc cũng có vấn đề).
Sau khi đưa con đi bs...về đến nhà, uống thuốc được khoảng 10 phút, con lại ói tiếp...hu hu, chán quá...tối S đi ngủ với cái bụng xẹp lép vì mẹ chẳng dám ép con ăn uống gì hết, cứ nhìn con nôn thốc nôn tháo...ra luôn đằng mũi thì mẹ sợ lắm! Khuya. Con vẫn hâm hấp nóng.
Sáng thứ ba. Con ngủ dậy và bảo là :"mẹ ơi, con hết bệnh rồi, mẹ cho con ăn cháo đi". Ừ, chắc là con đói lắm! Con ngồi múc ăn hết nửa chén cháo ngon lành...sau đó thì than mệt...sữa cũng ko uống...con buồn, ko thèm chơi, cứ nằm lăn qua lộn lại!
...tối, mẹ cho con uống sữa, con cũng ăn được một tí cơm...con thèm cơm. Con hỏi "con bệnh thì mẹ thấy sao?". Mẹ bảo là mẹ buồn và rất lo lắng, nên S cố gắng ăn uống thật nhiều, mau khỏe, hết bệnh cho mẹ vui...S uống hết ly sữa rồi nói "con hết bệnh rồi, con phải hết bệnh để mẹ ko còn lo nữa nha". Ừ, sao mà cảm động quá vậy ko biết...
Thường thì S hay hỏi lắm...nếu câu hỏi thuộc dạng xác định, mẹ hay ừ, ừm...Còn nếu mẹ kêu hay hỏi con, con đều phải dạ...ko dạ là mẹ sửa liền. Ngày hôm qua nghỉ lễ, mẹ lôi mớ chỉ ra móc áo cho S (mua lâu rồi mà ko dùng, thấy cũng thiếu sót với con)...lắm lúc con hỏi, mẹ cũng ừ ừ cho nhanh. Vậy mà tối lên giường ngủ, S nói rằng..."mẹ ơi, mẹ là người lớn, mẹ được nói ừ ừ...con con là con nít, con phải nói dạ, đúng ko me?"...nghĩ lại thì thấy ko sai, nhưng thực sự là mẹ chưa đúng...chẳng biết một đứa nhỏ 4 tuổi nói vậy vô tình hay có ý...có phải con đang bắt lỗi mẹ ko đó...
Thứ Năm, 7 tháng 4, 2011
Hồi này mẹ siêng thêu quá!
Bức này tặng em Tina nhà của cô Vân Anh nè, hôm tết mẹ có dắt Sunny tới chơi đó, S còn nhớ ko?

Này là tranh dành cho S nữa, bức thứ hai rồi nha, sắp xong bức thứ ba...chắc mẹ chỉ làm 4 bức thui...đang mê cái đồng hồ mà cô T gởi hôm trước...

Bức này xong lâu rùi, tặng bà Vân..."bạn của con" nhé!

Này là tranh dành cho S nữa, bức thứ hai rồi nha, sắp xong bức thứ ba...chắc mẹ chỉ làm 4 bức thui...đang mê cái đồng hồ mà cô T gởi hôm trước...

Bức này xong lâu rùi, tặng bà Vân..."bạn của con" nhé!
Đăng ký:
Bài đăng (Atom)