Thứ Năm, 7 tháng 7, 2011

Huế 2011

Huế là quê nội của ba Sunny...là gốc thôi bởi ba S sinh ra và lớn lên ở "cao nguyên"

Người lớn kể lại ...gia đình bên Nội của ba S cũng thuộc dòng dõi hoàng tộc...ông bà Nội của ba Sunny không còn, nhưng em gái của bà Nội thì vẫn còn sống. Mình thì không biết nhiều về lịch sử dòng họ vì hình như người lớn ít ai nhắc lại, chỉ nghe loáng thoáng. Lần về Huế này, mẹ con Sunny được về làng thăm Mệ...ai cũng gọi là Mệ, chỉ có mẹ con Sunny là gọi bà thôi (người Nam mà). Bà còn khỏe, rất minh mẫn nhé. Hỏi bà năm nay bao nhiêu tuổi, bà bảo "còn 1 năm là bà được 90"...bà ôm Sunny vào lòng (xem chừng muốn bồng Sunny luôn làm mẹ S lo, vì thấy bà già yếu) là luôn miệng bảo "cháu cố của bà đây, giờ mới về thăm bà nè"...Rồi bà ôm ba S, bác của Sunny, ôm cả mẹ nữa, bà nói..."cho bà ôm tí, hổng biết còn gạp lại các cháu không..."

Bà vẫn đang may gối, bà đang may cặp gối cho khách ngoài Hội An, một cặp gối cung đình có giá 2 trieu...bà may mất 2 tháng! Việc may gối với bà là niềm vui chứ không vì mưu sinh...cảnh sống của bà cũng khá đạm bạc, bà ăn chay và đi chùa mỗi ngày...Bà sống cùng con trai, con dâu và các cháu...chẳng phải bà nghèo đâu, bà thích sống vậy...chứ O Lành (con gái bà) rất khá giả, hằng ngày O vẫn ngược xuôi cho công việc từ thiện ở Huế.

Tiếc là mẹ Sunny không chụp được hình ở nhà bà...người nhà ngoài đó kiêng cữ dữ lắm, nguyên một ngày đi lăng còn ko cho chụp hình nữa là...nên lúc về làng thăm bà, hổng dám chụp hình luôn...!

Đây là bài báo viết về bà: đăng báo ngày 12.5.2011

Người phụ nữ may gối cho vua Bảo Đại
Vốn là dòng dõi hoàng tộc nhưng do những cuộc binh biến, bà Công Tôn Nữ Trí Huệ, chắt nội của vua Minh Mạng, lại có cơ duyên với nghề may gối dựa cho vua Bảo Đại.

Trong căn nhà nhỏ ở làng Hương Cần, xã Hương Toàn (Hương Trà, Thừa Thiên - Huế), bà Trí Huệ năm nay đã 90 tuổi, nhưng vẫn rất minh mẫn khi kể về cuộc đời mình cũng như những công thức may gối trái dựa cung đình.

Bà Huệ kể, bác ruột của bà là ông Hường Hoằng, hầu cận vua Thành Thái, bị mật thám Pháp phát hiện có bàn chuyện cơ mật với vua và lĩnh án tử hình. Trong cuộc khởi nghĩa Duy Tân năm 1916, cha đẻ của bà giúp vua Duy Tân xây dựng binh quyền để chống Pháp. Cuộc khởi nghĩa không thành, ông bị bắt giam cùng với vua, nhưng may mắn thoát khỏi tội chết, về quê mở tiệm thuốc Bắc.

"Lúc nhỏ tôi học nghề bốc thuốc của ba, khi lớn lên, là con cháu của hoàng tộc, tôi được cho phép vào trong Đại nội học may vá thêu thùa như các Công Tôn Nữ khác”, bà Trí Huệ kể về cơ duyên đến với nghề may gối.


Ngày ngày bà vẫn tự tay may quần áo với niềm trăn trở sẽ có người nối nghiệp để bà truyền lại nghề may gối trái dựa. Ảnh: Văn Nguyễn.

Năm 17 tuổi, bà Trí Huệ vào cung làm nghề may gối trái dựa (gối có nhiều nếp, có thể gập lại mở ra tuỳ ý để gối đầu, dựa lưng, hoặc tì cánh tay) và đảm trách luôn việc may áo cho Đức Từ Cung, mẹ vua Bảo Đại. Bà cho biết việc may gối dựa đều làm theo mẫu có sẵn và tuân thủ quy tắc may gối cho vua phải đủ 5 lá, gối của Hoàng Thái Hậu và các quan phải đủ 4 lá.

"Nhưng người may phải có mẹo để gối luôn thẳng mép, không lỗi chỉ, nhồi bông cho thật khéo để gối luôn giữ được độ êm, căng phồng đều sau nhiều lần giặt. Để hoàn thành một chiếc gối dựa, người thợ lành nghề, chăm chỉ cũng phải mất ít nhất 5 ngày công", bà Huệ cho biết.

Gối trái dựa của vua được thêu rồng, gối dựa của Hoàng Thái Hậu được thêu phụng, gối của các quan thường để trơn. Để đảm bảo tính thẩm mỹ của chiếc gối, công đoạn may do người chuyên may gối đảm nhận còn việc thêu sẽ có những thợ thêu chuyên nghiệp làm.

“Chọn màu vải khi may gối trái dựa cũng hết sức quan trọng. Thường thì gối của vua và Hoàng Thái Hậu có màu vàng, tượng trưng cho uy quyền, còn gối của các quan là màu xanh, tím tùy theo màu của ghế đặt gối”, bà Huệ kể.




Năm 2000, bà Trí Huệ cùng con trai Bùi Quang Thiện đã dâng tặng đại tướng Võ Nguyên Giáp chiếc gối trái dựa do chính tay bà làm. Bà được chụp ảnh lưu niệm với đại tướng. Ảnh: Văn Nguyễn.

May gối cho vua Bảo Đại, bà Trí Huệ bảo phải rất chú ý đến kích thước của ghế và lượng bông nhồi gối sao cho phù hợp với thân hình của hoàng đế. Nếu may gối theo mẫu cũ dành cho các ông vua trước thì không ổn vì vua Bảo Đại cao to hơn nhiều. “Nhờ đó mà vua Bảo Đại rất vừa lòng. Vua còn sai may gối trái để có thể đặt trên ôtô mang theo mỗi khi vua lên Đà Lạt đi săn”, bà Trí Huệ nhớ lại.

Cũng chính sự bắt mắt và tác dụng của chiếc gối trái dựa trong cung Nguyễn mà nhiều bạn người Pháp của vua Bảo Đại đã đặt bà Trí Huệ may để mang về làm quà cho người thân.

Ngoài việc may gối cho vua, bà Trí Huệ còn đảm nhận việc may áo cho bà Từ Cung. “Áo luôn phải phẳng khi mặc, phải may bó sát người, vừa gọn gàng, vừa kín đáo”, bà Trí Huệ tiết lộ bí quyết may áo cho Đoan Huy Hoàng Thái Hậu.

http://vnexpress.net/gl/xa-hoi/2011/05/nguoi-phu-nu-may-goi-cho-vua-bao-dai-1/

@ chị Wi: Chị hỏi làm em giật mình và mắc cỡ quá...!

Thứ Tư, 22 tháng 6, 2011

Hè mát...ngọt!

Đồng hồ trái cây...vừa lấy về...và sẽ đem tặng một chị đồng nghiệp.



Số là em họ của S đến tuổi đi nhà trẻ, bà ngoại giữ ở nhà cực quá, hắn là con trai nên quậy hết biết, cả nhà bàn bạc đưa hắn đi trại "đào tạo nhân cách"...Ở cái tp BH này, trường "ngon" một tí thì vô khó lắm, họ tuyển có 60 em thui, may mà chị bạn đồng nghiệp có quen biết, gởi hồ sơ giùm, họ xếp lên đầu tiên...Hôm dự tuyển mẹ hắn chỉ cần ra ngồi chờ gọi tên, đóng tiền đi học thôi (có quen biết thì...nghe người ta nói có người lót dép ở cổng trường từ 4, 5 giờ sáng để xí chổ đầu tiên).
Mẹ Sunny nghĩ là mình rất nên có gì đó để tỏ lòng cảm ơn chị ấy...bức này rất nhanh...

Hôm trước mua bức tranh vẽ KTS, người ta khuyến mãi thêm cái này







@Kiến con: đồng hồ là em thêu chữ thập đó chị, xong rùi đặt người ta đóng khung chị à!

Chủ Nhật, 19 tháng 6, 2011

Có một núi Thái Sơn

Mấy hôm rồi nghe S ê a..."Công cha như núi Thái Sơn..."...
Mình có một núi Thái Sơn để làm chổ dựa...
...Hồi xưa, nhà nghèo...chẳng bao giờ mình quên được nồi cơm độn khoai lang...chẳng quên được cảnh ba đứa con nhỏ cứ tranh nhau giành ăn khoai (ngon ngọt quá) còn ba mẹ thì nghẹn ngào...rồi sau đó nồi cơm độn được thay bằng cơn đỏ (hổng hiểu gạo gì, chỉ nghe mẹ bảo là gạo đỏ...hạt lấm tấm đỏ, nấu ra cơm hồng hồng...gạo đó rẻ nhất...thi thoảng mẹ thay cơm trắng, ăn sướng ghê...
Trong suy nghĩ mình ba là người rất tài giỏi...nhưng không gặp thời...
- Tốt nghiệp 12, ba đi lính (giờ người ta gọi là lính Ngụy)...ba học lái máy bay nhưng do mắt cận nên chuyển sang học bảo trì...được sang Mĩ học mấy tháng, cũng tính chuyện ở lại nhưng thương cha mẹ già...Sau này mình được giới thiệu vào Đảng nhưng vì cái lý lịch mà được sưu tra hơn 4 năm...ba cứ hỏi hoài, nhưng thật tâm mình ko ham cái vụ này, chẳng qua nhà trường bảo thì làm, từ chối thẳng thì kỳ...người ta cứ nói ra nói vào...vì lí lịch mình ko đẹp...
- Ba làm công nhân trong một xí nghiệp nhà nước, có năng lực nên làm tổ trưởng...được giới thiệu đi học tập ở Tiệp nhưng cũng vì lí lịch mà ko được xét duyệt...chán...ba xin nghỉ ...Mình nhớ mãi cảnh mẹ khóc năn nỉ ba đừng bỏ việc ...suy nghĩ của người phụ nữ và đàn ông luôn luôn khác.
- Từ ngày nghỉ làm, cuộc sống khó khăn hơn, chị em mình ít gặp ba hơn vì ba làm tận Lâm Đồng, có khi theo xe gỗ về trong đêm, sáng ra ngủ dậy đã chẳng thấy ba đâu. Ba yêu thích công việc và mội trường làm việc mới...ba thấy cả một chân trời tốt đẹp phía trước dù hiện tại khó khăn...nhưng công ty phá sản, ba cặm cụi dán bố thắng ở bên đường...
- Ba mang ơn một người_Ông Giám đốc...trong 1 buổi thăm công nhân, ông đến hỏi mẹ về công việc hiện tại của ba rồi bảo mẹ nhắn với ba hãy quay về nhà máy, công việc cũ, chức vụ cũ vẫn chờ ba...đó là năm 1991_ nhà nước đẩy mạnh mở cửa đón các nhà đầu tư, một người bạn cũ rủ ba ra làm cho công ty nước ngoài với mức lương hấp dẫn nhưng con chim đã sợ cành cong...Ba làm việc cật lực đêm ngày. Sau giờ tan ra, ba làm thêm_kéo củi. Củi cao su người ta đổ đống ngoài bãi cần được kéo vào lò để nung gạch...mỗi ngày ba làm 2 tiếng, cong lưng kéo nặng, mồ hôi đầm đìa.Giờ thấy dáng ba khòm lắm, chắc tại hồi đó...
- Nhà máy mở thêm xưởng mới tít BD...người ta hô hào những công nhân tình nguyện ...ba luôn có hoài bão và ước mơ, ba xung phong đi đầu...buổi đầu thiết lập lắm gian nan, nhưng khi mọi thứ vào guồng thì người ta gạt ba qua một bên vì lí do cần tạo điều kiện cho lớp trẻ, từ Tổ trưởng sản xuất, ba trở thành người dọn vệ sinh...rồi dứng đầu trong danh sách nghỉ dôi dư theo nghị định 41 của chính phủ...không hưu vì ko đủ năm đóng bảo hiểm XH...
- Ba chạy quanh kiếm việc làm vì nhà cũ bị giải tỏa...(ai cũng biết tiền đền bù giải tỏa)...ba xây nhà mới (ba nói đó là công sức cả đời ba mẹ_cứ nhớ lúc bé, mình vẫn hay nghe mấy dì kêu ba là ông trùm sò...tui con nít trong xóm cũng thế...mà ba cũng chẳng bao giờ cho tiền mấy chị em mình tiêu như tụi con nít khác, ba cũng cấm mẹ làm ko được cho tiền bọn mình...mà mấy chị em mình cũng chảng bao giờ quan tâm đến việc ấy, ghét lắm khi nghe ai nói xấu ba)...
- Mình lấy chồng, không có nhà nên ở chung với ba mẹ, ba thay đổi rất nhiều, bỏ bớt những thói quen xấu vì có con rể. Rồi mình mua đất, ba vét hết những đồng tiền có được khi nghỉ làm cho mượn, ba chạy lo giấy tờ đất để mình ko tốn tiền thuê dịch vụ. Mình xây nhà. Ba chạy đôn chạy đáo mua vật liệu, thuê thợ, trông coi...lúc nào ba cũng nói: chỉ cần con sống hạnh phúc...Mình sinh con...con 7 tháng đi làm phải gởi người ta giữ giùm, nó ốm yếu quá, chồng mình xót con nên tính chuyện mình nghỉ làm trông con nhưng ba ko cho, ba bảo dù thế nào con cũng phải đi làm, lương thấp cũng được...dứt khoát ko được nghỉ việc. Ba ở nhà giữ cháu (mẹ thì phải ráng làm cho đủ tuổi hưu...chí ít sau này đỡ làm phiền con cái và cc2n lo thêm phần ba nữa)
- Đối vớ mình, ba thật vĩ đại. Ngày xưa ba ghét nhất là con nít chạy quanh trong nhà, rờ cái này, phá cái kia; ngày xưa ba dạy học chị em mình, chỉ nói đến câu thứ ba là đã bị cú u đầu; ngày xưa ba hét một tiếng là đám con nít trong xóm còn im thin thit nói chi bọn mình...mà ngày nay ba ở nhà hát ru, tắm cháu, đút cơm mà ko la mắng lớn tiếng...nhiều món đồ chơi cất trong tủ kính nhiều năm, chẳng cho ai đụng tới thì lại mang ra dụ cháu, lỡ tay làm hư...cũng ko sao...
- Ba giữ S tròn 3 tuổi, cháu đi mẫu giáo còn ông ngoại đi làm. Ba làm cho một trường dạy ngoại ngữ và ba yêu thích công việc này vì ba được làm việc, được giao tiếp, được thể hiện năng lực và luôn luôn phấn đấu dù chỉ là ông bảo vệ...Vốn tiếng Anh khá tốt, ba được các GV bản ngữ yêu mến, nhân viên nhà trường khâm phục, tụi học viên kính trọng...Bọn mình rất hãnh diện về ba!!!
- Ba thương mẹ và lo cho gia đình. Ba chẳng khi nào quên ngày sinh của mẹ và các con, các chấu, sinh nhật lễ tết gì cũng phải tổ chức nho nhỏ...(đến những cô giáo người Mĩ còn phải trầm trồ khi thấy trên xe ông lủng lẳng quà ngày giáng sinh)


Không biết đến khi nào bọn nhóc mới nhận ra ông ngoại của chúng là ông già Noel?

Đàn ông Nhâm Thìn không gặp thời...ba bảo ba chỉ là rồng đất...Nhưng mình tin vào hậu vận...bọn mình luôn cố gắng để ba mẹ yên vui tuổi già. Xưa ba mong ước con cái đừng phải làm việc vất vả, nặng nhọc như ba mẹ...cũng như mẹ nói: mẹ không biết chữ nhưng con của mẹ thì ko được mù chữ!

Đồ mới

Dì Ti "lượm" được một mảnh vải nhỏ, thảy cho mẹ và bảo mẹ may gì đó cho S. Vải nhỏ, màu nhã nhặn nên mẹ thìch...nhìn hoa văn có sò, cái neo là cảm nhận được mùa hè biển gọi rùi.
Lần này may áo cho con mẹ cũng cẩn thận lắm vì sợ hư mất miếng vải...và lúc cắt cũng có sai lầm trong tính toán nên phần thân áo mẹ phải thay bằng vải màu trắng...
Chiều con đi học về, mẹ tắm rửa và thay đồ cho con...rồi rủ con ra trước nhà chụp hình (hi hi)




Được cái là S còn nhỏ, thấy cái gì mới cũng vui, chẳng biết chê bao giờ...nhỏ cứ hỏi mẹ "sao mẹ may đồ cho con?"..."sao mẹ thương con vậy..."
- Ừ...mẹ thương con nhất mà...

Thứ Bảy, 4 tháng 6, 2011

Ở nhà "hai mình"!

hổng hiều sao ko vào "còm men" để 888 được...???
Hôm nay ba S đi công tác, thế là hai mẹ con mình sẽ có mấy đêm ngủ một mình rồi...Ba bảo mẹ nhờ bà ngoại qua ngủ cho đỡ sợ, nhưng mẹ thì sợ ngoại lạ nhà, ngủ hổng được thì tội nghiệp ngoại lắm!
Đây ko phải là lần đầu tiên mẹ con ở nhà một mình, thi thoảng ba có tiệc ở SG, nhậu nhiều nên mẹ ko cho ba về, ngủ ở nhà Bác T cho an toàn...có khi 12 giờ khuya lại thấy ba lò dò về...vì ba bảo ở nhà bác T ko ngủ được, nhớ nhà...Nhưng hôm nay là lần đầu tiên mẹ con mình phải ở "hai mình" tới ba đêm lận...cũng thấy sờ sợ...
...hổng biết ba đi công tác có ngủ được ko ta...???

Chủ Nhật, 22 tháng 5, 2011

Cuối năm...học

Phượng nở đỏ rực phía cuối trời...bọn nhỏ đến lớp cũng chẳng có tâm trạng học hành, cứ tụm nam tụm ba lại tán gẫu, chơi trò chơi..Có lúc ngồi nhìn, mình cũng hình dung lại hồi phổ thông...chỉ thấy mình khờ hơn tụi nó bây giờ.
Mấy hôm rồi ko có giờ trên trường, chỉ phải đến để làm điểm và giúp p. hành chính thu hồ sơ, thi thoảng có học sinh eo éo gọi chụp hình, rồi ký tên...cũng có cay cay nơi sống mũi khi nghe bọn nó bảo "cô khỏe và thật vui nha cô". Hôm qua lớp chủ nhiệm cũ rủ chụp hình...hỏi "cô có còn nhớ hồi tụi em quậy cô sao ko cô?"...Ừ, lâu rồi nên cô cũng ko nhớ nhiều! Hồi đó...tụi nhỏ học lớp 10, giờ sắp ra trường rồi còn gì, giờ mà nhớ thì mình sẽ già mất thôi...nhưng vẫn có cảm giác cô trò xa cách quá!
Chiều thứ 7...ngày cuối của năm học...lên lớp thông qua vài thông báo của nhà trường. Nghe bảo chủ nhật ko họp phụ huynh bọn nhóc mừng vui quá...cứ sợ bị cô méc tội lỗi...rồi thắc mắc sao em vi phạm nhiều, bị cô la nhiều mà sao ko bị hạnh kiểm trung bình (?)...hỏi vậy ko bị cú đầu mới lạ, cô nỡ lòng nào ...
Ngày đầu tiên vào lớp mình như ko thở nổi...17 nữ sinh trong tổng số 40...mà anh nào cũng cao to vạm vỡ (cao nhất là 1m83)thôi rồi...Nhưng mình lầm cũng thật to...chúng nó to xác mà tính tình lại cực kỳ trẻ con...ko hề ngổ ngáo...chẳng ưa giận hờn hay hỗn láo với thầy cô. Ai dạy cũng thích, chỉ phiền một nổi là lắm trò tinh quái...
Bọn nhóc bảo 10B8 là...Alimama va 40 tên cướp (có người hỏi cướp gì? chúng bảo cướp niềm vui của cô_vì cứ hạng thấp thì cô buồn)
Chia tay rồi nhá...lại một lớp đi qua...thường thì lớp 10 ko đọng nhiều trong ai kỷ niệm...thường thì lên 12 chúng sẽ chẳng còn nhớ cô lớp 10 nữa...nhưng lần đầu tiên trong khoảng 7 năm đi dạy, mình cảm thấy bọn nhóc này thật tình cũm...Chúng bảo hè này nhà cô sẽ là B8's home...

Một vài hình ảnh cuối năm!
(rủ ra chụp hình cây phượng...toàn chụp gốc)







Thứ Bảy, 14 tháng 5, 2011

Em gái miệt vườn

Nàng ở trong đội văn nghệ của trường, nàng có trí nhớ khá tốt nên nàng thuộc làu làu những bài thơ dài ngoằng...nàng hát lanh lảnh...nhưng nàng múa thì...
- Mẹ hỏi: có bao nhiêu bạn cùng múa con?
- Con: dạ, 6 bạn.
- Mẹ: Ai múa dẻo nhất?
_ Con: Bạn Đan Anh múa dẻo nhất, còn con múa cứng lắm, cô nói vậy đó!
...hức hức...
Nàng múa bài Lý cây bông, nàng phải mặc áo bà ba, cô đưa mẹ một bộ đồ về nhà giặt ủi, mẹ trnah thủ chụp cho nàng vì ngày lễ tổng kết của nàng mẹ ko đi được, mẹ cũng có lễ ở trường...Ba nàng nói đẹp...nhưng điệu quá!

Nàng còn một tiết mục đọc thơ nữa nha:
Nu na nu nống
Cái bóng nằm trong
Con ong nằm ngoàii
Củ khoai chấm mật
Phật ngồi phật khóc
Con cóc nhảy ra
Con gà ú ụ
Nhà mụ thổi xôi
Nhà tôi nấu chè
Tay xòe chân chụm
Nu na nu nống
Đánh trống phất cờ
Mở cuộc thi đua
Chân ai sạch sẽ
Gót đỏ hồng hào
Không bẩn tí nào
Được vào đánh trống