Hồi này Sunny hay bệnh quá, hết sổ mũi rồi ho...mà mấy bệnh này cũng thường vì thể trạng con vốn ốm yếu, ngủ mà bị nóng tí là con thức dậy, nhăn nhó...nên lúc nào cũng quạt...ko quạt thì máy lạnh...suốt đêm. Có lúc mẹ quyết tâm kiên cử cho con, nhưng vì cái sự bực bội, khó chịu...hay cằn nhằn của con, mà thấy con ko ngủ được mẹ cũng ko đành lòng.
Con đi bác sĩ hoài...đến bác sĩ còn chán chê khi nhìn thấy mặt con...ui bác sĩ của con đã giàu lắm rùi nhen!
Con than đau miệng, con ăn ko ngon, mẹ thì cứ nghĩ là con bị nhiệt trong miệng, rồi sẽ qua thôi...con chẳng ăn được nhiều, mỗi lần ăn uống với con như cực hình, nước mắt ngắn dài...nước cam đối với con giờ đây là kẻ thù...mẹ nghi ngờ...kiểm tra tay chân của con, ko rõ lắm nhưng mẹ cũng lờ mờ hiểu rằng con bị TAY CHÂN MIỆNG. Chỉ cần nghĩ đến 3 chữ ấy là rợn cả người...ba mẹ đưa con ra bác sĩ để xác minh. Bs xác nhận! Trong lòng mẹ lo lắng lắm...nhìn những chấm đỏ li ti trên đầu gối của con, bs nói biểu hiện bệnh ko điển hình...ko có thuốc, về nhà tự chăm sóc và theo dõi...nếu có sốt và giật mình thì đưa đi bệnh viện...Ôi đầu óc mẹ quay cuồng...vì mẹ đã từng có biết con của đồng nghiệp bị biến chứng, mẹ đã từng nghe gần nhà mình có đứa bé trạc tuổi con mắc bệnh này mà ko qua khỏi...Đọc trên mạng...những trẻ có biểu hiện ko điển hình dễ bị biến chứng...mẹ gọi điện cho ba mà cứ khóc...vì sợ...
Con ko sốt...mỗi giờ trôi quá với mẹ thật nặng nề, mẹ chỉ mong thời gian trôi vù qua cho hết 7 ngày...để bệnh tự khỏi...cứ mỗi lúc con ngủ là mẹ lại nhìn chăm chăm, sờ tay sờ trán...
Thật may là con ko sốt. Hai mẹ con suốt ngày đóng cửa ngồi trong nhà, chẳng dám đi đâu..ko dám qua ngoại vì sợ con lấy cho em Boy của dì Ti...chuyện ăn uống của con thật khổ... mẹ cũng khổ mà con cũng khổ. Mẹ biết con đau lắm, nhưng ko ăn cũng ko được, ko ăn uống lấy sức đâu mà chống chọi lại căn bệnh này...vừa thương vừa giận, vừa dụ ngọt vừa la mắng...mẹ cứ làm đủ cách để mong nhét cho con vài muỗng cháo, vài muỗng sữa...tất cả mọi việc mẹ đều dẹp qua một bên.
Con vừa khỏi, miệng đỡ đau thì em Boy cũng có triệu chứng y như con... bong bóng nước đầy chân...dì Ti cũng hốt hoảng vì em lại sốt đi sốt lại...diều mà mẹ lo lắng nhất cũng đến...vì hôm con bắt đầu than đau miệng, mẹ để con chơi, ăn uống ở nhà ngoại để đi tham gia một tiết mục văn nghệ 20-11...vô chung kết của trường. mà có ham gì đâu, vì trách nhiệm...mọi người cũng tập lâu rồi, một mình mẹ bỏ ngang cũng sẽ làm ảnh hưởng đến mọi người, mà mẹ cũng chưa phát hiện được bệnh của con(con còn thấy mẹ trên TV...con cứ đòi ngoại cho con vô TV với mẹ)
Tự nhiên mà mẹ hối hận quá...cầu mong cho em Boy ko sao...chứ ko là mẹ ân hận lắm...chỉ vì chủ quan, ko phát hiện kịp thời bệnh của con...làm em bệnh thì..
Có lẽ trời thương...em cũng qua nhanh, hai chị em giờ lại có thể vui đùa cùng nhau. Con đã đi học trở lại...ăn ngon, ngủ yên...
Mẹ bệnh, cảm sốt...con cứ theo mẹ hỏi "mẹ đã đỡ chưa, mẹ bệnh là con buồn lắm!"_ con gái mẹ dẻo miệng quá!!! (nhưng phải chú thích rằng...mẹ bảo "mẹ bệnh nên tối ngủ ko ôm con được, mẹ sợ lây bệnh cho con"; vì thế mà con mong mẹ hết bệnh để "hết bệnh rồi mẹ ngủ mẹ ôm con gái nha")
Tối. Ba hỏi con: Ba với mẹ, con thương ai nhiều hơn?
Con trả lời: Con thương ba mẹ bằng nhau. Nếu thương ba nhiều hơn thì mẹ buồn, thương mẹ nhiều hơn thì ba buồn nên con thương bằng nhau. Ba chịu không!?
Thứ Ba, 23 tháng 11, 2010
Thứ Năm, 11 tháng 11, 2010
Làm mới nhà mình...! (1)


Hai mẹ con đi mua vải về may drap trải giường, tiêu chí là hình ảnh vui nhộn, màu sắc tươi sáng...và chộp ngay mẫu này...một gia đình heo!!!
Lần đầu tiên may, thấy cũng ổn, thế là đỡ tốn được một khoảng nếu mua từ sêu thị, tuần sau nghỉ làm mẹ sẽ may thêm gối...và đang suy nghĩ ko biết may mền chần bông có được ko...to như thế làm sao may được nhỉ???
Sunny đi học về...nhìn thấy..."con thích quá, con đưoợc ngủ giường đẹp rồi"
Thứ Tư, 27 tháng 10, 2010
Đàn gà mồ côi
...vì mẹ (bà ngoại) bảo là có lẽ nở đươc hai ba ngày rồi, người ta bán đầy chợ, nhìn thấy cưng quá...ngoại chia co mình 4 con xinh xinh...và mong manh quá!
...chẳng hiểu sao mấy con gà này rất dạn dĩ...nó nhìn thấy mình là cứ đi theo, mình phơi đồ nó cũng cứ lấn quấn dưới chân...mình giơ tay nó lại nhảy phóc lên mà chẳng e dè gì...
...hỏi mẹ, sao gà con mới nở mà người ta lại đem ra chợ bán(?)mẹ nói chắc là gà ấp điện, gà công nghiệp vì thấy bán nhiều lắm...hồi xưa đi học, có nghe nói rằng gà công nghiệp mở mắt, nhìn thấy ai (người chăn nuôi) đầu tiên là...đi theo vì tưởng mẹ, vậy chắc nó cũng đang nghĩ mình là mẹ nó (hic...!)
Ở nhà cũng có con gà ác (trống) mới mua về để làm "bạn" với 2 em mái ngoại cho tháng trước, nhưng nó lạ bầy, cứ lang thang một mình, bữa nay nó nhập bọn với 4 em nhỏ xinh cho đỡ cô đơn
...bọn này nhỏ xíu...trời chập choạng tối là mình lấy cái rổ, lót một ít vải cũ...nhón từng em thả vô, ủ ấm vì thương chúng ko có mẹ, chúng sẽ lạnh...
...hôm nay, mãi lo cho việc tập văn nghệ ở trường...tranh thủ chuẩn bị cơm chiều để ba S ko phải phàn nàn, để tự do "bay nhảy"...rồi trời mưa, mình quên bén mấy con gà con...Tối. Nghe tếng chíp chíp (thường là giờ ngủ của chúng mà) mình giật bắn người...xách đèn chạy ra vườn...chúng lạnh lẽo, co ro...nép dưới chậu hoa.Trong lòng hối hận dâng trào!
Mình nhen lửa...chung cứ ùa ùa vào chổ ấm nóng ấy...mưa gió lạnh lẽo...rồi ba S đem vào nhà...cắm một cái bóng đèn...ấm áp. Leo lên giường, trươc khi ngủ ba còn bảo...mai mốt bọn này lớn chắc ko thể "ăn thịt" được đâu...Mình thì lo...sợ "cúm gà" quá...nhưng chắc ko sao...
Cái tiêng chip chip của bọn nó làm mình mât ngủ...thương mấy con gà ko mẹ!
...chẳng hiểu sao mấy con gà này rất dạn dĩ...nó nhìn thấy mình là cứ đi theo, mình phơi đồ nó cũng cứ lấn quấn dưới chân...mình giơ tay nó lại nhảy phóc lên mà chẳng e dè gì...
...hỏi mẹ, sao gà con mới nở mà người ta lại đem ra chợ bán(?)mẹ nói chắc là gà ấp điện, gà công nghiệp vì thấy bán nhiều lắm...hồi xưa đi học, có nghe nói rằng gà công nghiệp mở mắt, nhìn thấy ai (người chăn nuôi) đầu tiên là...đi theo vì tưởng mẹ, vậy chắc nó cũng đang nghĩ mình là mẹ nó (hic...!)
Ở nhà cũng có con gà ác (trống) mới mua về để làm "bạn" với 2 em mái ngoại cho tháng trước, nhưng nó lạ bầy, cứ lang thang một mình, bữa nay nó nhập bọn với 4 em nhỏ xinh cho đỡ cô đơn
...bọn này nhỏ xíu...trời chập choạng tối là mình lấy cái rổ, lót một ít vải cũ...nhón từng em thả vô, ủ ấm vì thương chúng ko có mẹ, chúng sẽ lạnh...
...hôm nay, mãi lo cho việc tập văn nghệ ở trường...tranh thủ chuẩn bị cơm chiều để ba S ko phải phàn nàn, để tự do "bay nhảy"...rồi trời mưa, mình quên bén mấy con gà con...Tối. Nghe tếng chíp chíp (thường là giờ ngủ của chúng mà) mình giật bắn người...xách đèn chạy ra vườn...chúng lạnh lẽo, co ro...nép dưới chậu hoa.Trong lòng hối hận dâng trào!
Mình nhen lửa...chung cứ ùa ùa vào chổ ấm nóng ấy...mưa gió lạnh lẽo...rồi ba S đem vào nhà...cắm một cái bóng đèn...ấm áp. Leo lên giường, trươc khi ngủ ba còn bảo...mai mốt bọn này lớn chắc ko thể "ăn thịt" được đâu...Mình thì lo...sợ "cúm gà" quá...nhưng chắc ko sao...
Cái tiêng chip chip của bọn nó làm mình mât ngủ...thương mấy con gà ko mẹ!
Thứ Ba, 14 tháng 9, 2010
Áo hoa
Bộ đồ cam, quần đen là do bà nội mua cho Sunny theo như lời bà đã hứa...(chọn quần đen cho model)...nhìn cái áo thích thật, trong lòng mẹ cứ nghĩ...giá mà biết may thì...
Mẹ có xấp vải hoa, tính may áo sơ mi để dành lúc họp hành có mà mặc. Hôm trước đi thăm một đồng nghiệp bị bệnh, lúc về, ngang qua cây ổi trước nhà, cô ấy hái một trái bỏ vào cái túi mẹ treo trước xe...Tni1h mẹ lại rất hay quên, về nhà 2 ba ngày sau mới nhớ đến trái ổi...hu hu, lúc giở ra thì...trái ổi kia đen thui...mà dưới trái ổi là xấp vải của mẹ...bị thâm đen thui luôn...
Tiếc của, mẹ đem vải ngâm, giặt...nhưng tình hình cũng ko được khả quan lắm, giở ra là những đốm vàng, đen...thiệt là thất vọng!
Thế là ko có áo sơ mi...vải lấm lem bị mẹ cắt ra từng mảnh nhỏ...mẹ quyết định thí nghiệm tay nghề, may áo cho Sunny...
Đây là áo mẫu


Cái cổ áo hơi rộng, tay nghề chỉ có thế à!
Mẹ có xấp vải hoa, tính may áo sơ mi để dành lúc họp hành có mà mặc. Hôm trước đi thăm một đồng nghiệp bị bệnh, lúc về, ngang qua cây ổi trước nhà, cô ấy hái một trái bỏ vào cái túi mẹ treo trước xe...Tni1h mẹ lại rất hay quên, về nhà 2 ba ngày sau mới nhớ đến trái ổi...hu hu, lúc giở ra thì...trái ổi kia đen thui...mà dưới trái ổi là xấp vải của mẹ...bị thâm đen thui luôn...
Tiếc của, mẹ đem vải ngâm, giặt...nhưng tình hình cũng ko được khả quan lắm, giở ra là những đốm vàng, đen...thiệt là thất vọng!
Thế là ko có áo sơ mi...vải lấm lem bị mẹ cắt ra từng mảnh nhỏ...mẹ quyết định thí nghiệm tay nghề, may áo cho Sunny...
Đây là áo mẫu

Cái cổ áo hơi rộng, tay nghề chỉ có thế à!
Thứ Tư, 25 tháng 8, 2010
Gối
Thú thật là từ ngày bon chen thêu thùa...tuy là tay nghề non nớt nhưng trong thâm tâm mình luôn nung nấu vài ba con đại bàng (chứ ko phải khủng long)...Nhìn mấy mẫu nhỏ nhỏ nhỏ, mình nghĩ..."làm mấy hồi"...vì nó quá đơn giản. Thế nhưng, đại bàng đâu hổng thấy, chỉ thấy ngổn ngang , dang dở...(hic...)
Còn ít ngày nữa Sunny vào năm học mới, chợt nhớ đến hai cái gối trên trường, chẳng biết mấy cô có giặt giũ gì ko...Mình thì lúc nào cũng muốn tự làm cho con, thời gian thì eo hẹp, bản thân lại nôn nóng...và nhờ chị Tanya mà có ý tưởng (ngại quá)!!!


và chính vì vậy mà hai cái gối này cũng mang đậm "màu sắc Tanya"!



Sunny thích lắm, rất hồ hởi. Hai ngày trước nhóc bệnh, tối qua lại sốt nên hôm nay được mẹ cho nghỉ học...miệng lúc nào cũng eo éo "con bệnh quá, con phải nghỉ học thôi"...Sau mẹ may xong hai cái gối, cô nàng nhanh nhảu: "con hết bệnh rồi, mai con mang gối đi học ha"
Tối. Có vẻ S đã khỏe vì ko thấy nóng, cũng đã bớt ho. Nàng chạy lên chạy xuống, giơ chữ M trước mặt mẹ:
- Cô mời bạn mẹ Quỳnh, chữ gì đây?
Mẹ đang xem TV, nói cho qua:
- Chữ M.
- Không phải, dạ thưa cô, chữ M!
(...?!!)
Và sau đó là...mẹ phải dẹp cái TV qua một bên để :Dạ thưa cô chữ...Q,L,U,...
Có lúc giả bộ khi con đưa chữ G:
- Mẹ hổng biết.
- Mẹ dở ẹt, chữ G, mẹ nhớ chưa?!
Biết mà, nàng đã học bảng chữ cái và số đếm từ lâu rồi...giờ thì lên mặt với mẹ đó.
Còn ít ngày nữa Sunny vào năm học mới, chợt nhớ đến hai cái gối trên trường, chẳng biết mấy cô có giặt giũ gì ko...Mình thì lúc nào cũng muốn tự làm cho con, thời gian thì eo hẹp, bản thân lại nôn nóng...và nhờ chị Tanya mà có ý tưởng (ngại quá)!!!
và chính vì vậy mà hai cái gối này cũng mang đậm "màu sắc Tanya"!
Sunny thích lắm, rất hồ hởi. Hai ngày trước nhóc bệnh, tối qua lại sốt nên hôm nay được mẹ cho nghỉ học...miệng lúc nào cũng eo éo "con bệnh quá, con phải nghỉ học thôi"...Sau mẹ may xong hai cái gối, cô nàng nhanh nhảu: "con hết bệnh rồi, mai con mang gối đi học ha"
Tối. Có vẻ S đã khỏe vì ko thấy nóng, cũng đã bớt ho. Nàng chạy lên chạy xuống, giơ chữ M trước mặt mẹ:
- Cô mời bạn mẹ Quỳnh, chữ gì đây?
Mẹ đang xem TV, nói cho qua:
- Chữ M.
- Không phải, dạ thưa cô, chữ M!
(...?!!)
Và sau đó là...mẹ phải dẹp cái TV qua một bên để :Dạ thưa cô chữ...Q,L,U,...
Có lúc giả bộ khi con đưa chữ G:
- Mẹ hổng biết.
- Mẹ dở ẹt, chữ G, mẹ nhớ chưa?!
Biết mà, nàng đã học bảng chữ cái và số đếm từ lâu rồi...giờ thì lên mặt với mẹ đó.
Chủ Nhật, 22 tháng 8, 2010
Làm điệu
Mẹ Sunny rất tham lam, cái gì cũng muốn biết, cái gì cũng muốn học trong khi năng lực chỉ bé bằng hạt đậu đen. Từ ngày có mạng mẽo...từ ngày biết HTT...từ ngày dòm ngó rình rập "nhà" người ta...thì nhà cửa lại thêm bề bộn bởi tùm lum thứ mà mẹ Sunny tha về. Bày biện riết mà giờ đây ai cũng lắc đầu...bó tay. Ấy thế mà mẹ vẫn vui.
Mẹ luôn muốn tự tay làm những món đồ nho nhỏ cho con dù mẹ làm không khéo, không đẹp (ra chợ mua nhiều khi còn rẻ hơn mẹ làm vì để có một sản phẩm thì trước đó phải có vài ba cái phế phẩm)...kệ...quan trọng là mẹ thấy vui trong lòng.
Mẹ Sunny thật ra chẳng có tí nào sáng tạo...chủ yếu là bắt chước, học hỏi...nên toàn "chôm" ý tưởng này kia từ mọi người xung quanh...thế mà trong lòng cũng thấy hồ hởi vì...đã đem được cái từ nhà người ta về nhà mình một cách đàng hoàng...
Này là "băng-đô" cho con...cái này thích lâu rồi, càng thích dữ dội khi nhìn thấy nó trong nhà chị Kiwi nhưng vẫn chần chừ vì ngại xấu.
Mấy hôm vừa rồi coi bộ phim "Tìm lại hạnh phúc"...có cô bé mặt tròn tròn giống Sunny, diện toàn đồ đẹp và luôn cài "băng-đô"...mỗi ngày một kiểu cùng "tông" với trang phục...nhìn mà ham thích quá, vậy là mẹ hí hoáy liền...mà cũng chỉ nghĩ được bi nhiêu thôi!

Coi vậy mà mẹ Sunny cũng ko mấy tự tin...thấy cô bé đẹp, ăn mặc đẹp...trước khi làm món đồ ở trên cho con, mẹ đã mua cho con một cái cài tóc để thỏa mãn niềm vui của chính mình...
Mẹ luôn muốn tự tay làm những món đồ nho nhỏ cho con dù mẹ làm không khéo, không đẹp (ra chợ mua nhiều khi còn rẻ hơn mẹ làm vì để có một sản phẩm thì trước đó phải có vài ba cái phế phẩm)...kệ...quan trọng là mẹ thấy vui trong lòng.
Mẹ Sunny thật ra chẳng có tí nào sáng tạo...chủ yếu là bắt chước, học hỏi...nên toàn "chôm" ý tưởng này kia từ mọi người xung quanh...thế mà trong lòng cũng thấy hồ hởi vì...đã đem được cái từ nhà người ta về nhà mình một cách đàng hoàng...
Này là "băng-đô" cho con...cái này thích lâu rồi, càng thích dữ dội khi nhìn thấy nó trong nhà chị Kiwi nhưng vẫn chần chừ vì ngại xấu.
Mấy hôm vừa rồi coi bộ phim "Tìm lại hạnh phúc"...có cô bé mặt tròn tròn giống Sunny, diện toàn đồ đẹp và luôn cài "băng-đô"...mỗi ngày một kiểu cùng "tông" với trang phục...nhìn mà ham thích quá, vậy là mẹ hí hoáy liền...mà cũng chỉ nghĩ được bi nhiêu thôi!

Coi vậy mà mẹ Sunny cũng ko mấy tự tin...thấy cô bé đẹp, ăn mặc đẹp...trước khi làm món đồ ở trên cho con, mẹ đã mua cho con một cái cài tóc để thỏa mãn niềm vui của chính mình...
Chủ Nhật, 15 tháng 8, 2010
Trở lại Vũng Tàu
...nói là "trở lại" vì đây là lần thứ hai Sunny đi Vũng Tàu. Đúng ra hè năm nay nhà mình sẽ đi Nha Trang nhưng vì lý do sửa nhà, ba mẹ ko còn đủ kinh phí nên VT là lựa chọn hay nhất...VT chỉ cách nhà mình khoảng 2 giờ đi ôtô mà thôi.
Lần đầu tiên Sunny đi VT cũng là lần đầu tiên con biết thế nào là biển...khi con được 17 thángvà đây là phản ứng ban đầu: "eo ơi con sợ nước lắm!"

...ba làm nước vô mắt con kìa...

...còn bây giờ thì..."con ko lên đâu, con thích tắm mà..."

Chuyến đi này hoàn toàn ngẩu hứng...phương tiện: xe máy...gồm: gia đình nhỏ Sunny, ông bà ngoại, vợ chồng dì Ti, còn cậu Bi đi một mình
Và hai năm sau...2010
Lần này nhà mình ko đi xe máy nữa vì dì Ti bây giờ có em Boy...còn có ông bà Nội đi cùnng nên thuê ôtô đi cho khỏe...



Có lẽ Sunny là người ngâm mình dưới biển nhiều nhất vì...mọi người thay phiên nhau lên trông đồ thì con cứ...đòi tắm.Hậu quả là bây giờ da con đỏ rần...ran rát...
Mẹ đã đi Vt cũng nhiều lần nhưng đây là lần đầu tiên ghé đến Thích Ca phật đài...ngắm thành phố từ trên cao...và còn có một cái chuông gió làm kỷ niệm nữa nè (chỉ 10k thôi, giờ về rồi thí tiếc quá, sao mua có một cái à...!?!)

Gia đình nhỏ của mình thường chẳng có mấy dịp chụp chung, thường thì ba chụp cho mẹ hoặc mẹ chụp cho ba, hơn nữa tính ba S lại ko thích kiểu cọ...người khô khan ơi là khô khan!

Trên đường về lại nhà, đoàn "du lịch" của chúng ta còn ghé chùa Tòng Lâm, lạy phật, ăn cơm chay rất ngon...
Chuyến đi kết thúc tốt đẹp...bất ngờ một điều nữa là chú tài xế lái xe là một Phật tử, nghe nói nhà mình thích đi chùa là vui lắm...chú bảo thích đi bao nhiêu chùa cũng chở, chú ấy còn cho cả nhà xem 2 đĩa nhà sư thuyết pháp về công ơn cha mẹ đối với con cái...rất là xúc động!
Lần đầu tiên Sunny đi VT cũng là lần đầu tiên con biết thế nào là biển...khi con được 17 thángvà đây là phản ứng ban đầu: "eo ơi con sợ nước lắm!"
...ba làm nước vô mắt con kìa...
...còn bây giờ thì..."con ko lên đâu, con thích tắm mà..."
Chuyến đi này hoàn toàn ngẩu hứng...phương tiện: xe máy...gồm: gia đình nhỏ Sunny, ông bà ngoại, vợ chồng dì Ti, còn cậu Bi đi một mình
Và hai năm sau...2010
Lần này nhà mình ko đi xe máy nữa vì dì Ti bây giờ có em Boy...còn có ông bà Nội đi cùnng nên thuê ôtô đi cho khỏe...
Có lẽ Sunny là người ngâm mình dưới biển nhiều nhất vì...mọi người thay phiên nhau lên trông đồ thì con cứ...đòi tắm.Hậu quả là bây giờ da con đỏ rần...ran rát...
Mẹ đã đi Vt cũng nhiều lần nhưng đây là lần đầu tiên ghé đến Thích Ca phật đài...ngắm thành phố từ trên cao...và còn có một cái chuông gió làm kỷ niệm nữa nè (chỉ 10k thôi, giờ về rồi thí tiếc quá, sao mua có một cái à...!?!)
Gia đình nhỏ của mình thường chẳng có mấy dịp chụp chung, thường thì ba chụp cho mẹ hoặc mẹ chụp cho ba, hơn nữa tính ba S lại ko thích kiểu cọ...người khô khan ơi là khô khan!
Trên đường về lại nhà, đoàn "du lịch" của chúng ta còn ghé chùa Tòng Lâm, lạy phật, ăn cơm chay rất ngon...
Chuyến đi kết thúc tốt đẹp...bất ngờ một điều nữa là chú tài xế lái xe là một Phật tử, nghe nói nhà mình thích đi chùa là vui lắm...chú bảo thích đi bao nhiêu chùa cũng chở, chú ấy còn cho cả nhà xem 2 đĩa nhà sư thuyết pháp về công ơn cha mẹ đối với con cái...rất là xúc động!
Đăng ký:
Bài đăng (Atom)